Chương 26

Nếu không phải Lục Cảnh rước cậu về, cậu còn cô độc không ai giúp, sao dám chống lại y?

Trong lòng y âm thầm căm độc thề: sau này nhất định phải cho bọn họ trả giá đắt. Vân ca nhi không chịu cúi đầu? Y sẽ ép cho cậu phải quỳ xuống cầu xin y thương hại.

Nghĩ vậy, y cười lạnh, mang theo mấy ý nghĩ đen tối bệnh hoạn mà đi ngủ.

Hôm sau tỉnh dậy, vẫn còn tức giận. Nhưng cơn giận này lại hóa thành động lực đọc sách, y tự nhủ phải nhanh chóng đỗ đạt, để đạp cả hai người kia dưới chân mình.

Kỳ thi huyện đã gần, y dằn xuống tạp niệm, cầm sách ra ôn.

Đang tập trung đọc, thì nghe tiếng quát to ngoài sân làm y giật mình bừng tỉnh. Nghe không rõ lắm nhưng nhận ra đó là giọng của dì, mẹ Khê ca nhi.

Lý Uyên thoáng cau mày, bình thường lúc y đọc sách chẳng ai dám làm phiền.

Y đặt sách xuống đi ra sân, thấy Vương Kim Mai đứng đó liền cười giả lả chào: "Dì tới rồi à? Sao không vào trong ngồi?”

Vương Kim Mai nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của y, không rõ là thật không biết hay đang giả bộ, liền nhấn giọng hỏi lại: "Lý Uyên, trong thôn người ta nói hôm qua trông thấy cháu xuống chân núi tìm Vân ca nhi, có thật không?”

Nụ cười trên mặt Lý Uyên hơi cứng lại, trong mắt lướt qua một tia hoảng hốt. Nhưng y nhanh chóng trấn tĩnh, nghĩ rằng cùng lắm người ta chỉ nhìn thấy y đứng đó, không nghe được nói gì, bèn gắng bình tĩnh đáp: "Đúng vậy.”

Vương Kim Mai càng bực, chất vấn tiếp: "Vậy cháu đi tìm cậu ta làm gì? Cậu ta chỉ là một ca nhi sống một mình, bình thường cháu với cậu ta có qua lại gì đâu? Người ta còn nói cháu đứng đó chờ cả nửa canh giờ đấy. Cháu giải thích sao đây?”

Lý Uyên vội xoay đầu tìm cớ: "Cháu... cháu tìm Vân ca nhi mua thuốc.”

“Mua thuốc? Thuốc đâu? Trấn trên cũng có y quán, việc gì phải quay về thôn mua?”

Bị vặn hỏi thêm, Lý Uyên ban đầu hơi luống cuống, nhưng rồi ổn định lại, bày ra vẻ mặt khổ sở: "Cháu gần đây người không khỏe, trước khi về có ghé y quán trên trấn bốc thuốc, chỉ là họ thiếu mất một vị thuốc chưa kịp bổ sung. Cháu nghĩ ở đây gần núi, cậu ta hay hái thuốc nên mới qua thử hỏi xem.”

Nói đoạn lại thở dài làm ra vẻ bất đắc dĩ: "Ai ngờ Vân ca nhi cũng không có, cháu đành tay không quay về.”

Vương Kim Mai nghe y nói vậy, nhìn dáng vẻ giả vờ đứng đắn của y thì nửa tin nửa ngờ, nhưng lại không có chứng cứ gì bắt bẻ.

Bà ta nghĩ tới chuyện giữa Khê ca nhi và Lý Uyên hai bên gia đình đều ngầm thừa nhận nhưng chưa hề nói rõ chính thức, vốn luôn là chuyện mơ hồ dễ thay lòng. Nghĩ vậy, bà ta liền quay sang Vương Kim Cúc nói: "Khê ca nhi nhà ta cũng lớn rồi. Ta nói thật, tỷ chọn ngày đi, hai nhà ta bàn chuyện định thân cho rõ đi.”

Vương Kim Cúc mặt thoáng cứng lại. Bà ta hiểu rất rõ tính toán của con trai và chính mình, đều cho rằng một ca nhi trong thôn như Khê ca nhi căn bản không xứng với Lý Uyên. Nhưng lại không dám trực tiếp từ chối, vì nhà bên đó vẫn giúp đỡ họ, cắt đứt thì chặn luôn đường viện trợ.

Thấy mẹ mình chần chừ, Lý Uyên vội tiếp lời, làm ra vẻ đàng hoàng chắp tay cúi đầu: "Dì ơi, cháu đầu năm sau phải đi thi huyện, thật sự không tiện bị phân tâm chuyện cưới hỏi. Đợi thi xong rồi, khi đó tính cũng chưa muộn.”

Vương Kim Mai nghe vậy tức thì khó chịu. Nhưng cái cớ y tìm ra quá đúng đắn, bà ta cũng chẳng tiện cãi, chỉ nặng lời cảnh cáo: “Cháu đừng quên nhà ta coi cháu như con rể mới giúp cháu đi học. Đừng để ta nghe thấy cháu có tâm tư lung tung!”

Lý Uyên lập tức cúi mình đáp: "Dì dạy chí phải, cháu không dám.”

Vương Kim Mai ném lại ánh mắt cảnh cáo rồi hầm hầm bỏ về.

Lý Uyên đưa tiễn xong thì mặt lập tức sa sầm, sầm mặt quay vào phòng.