Chương 25

Liễu Khê nghe vậy mới từ từ bình tĩnh lại. Cậu ta cũng không phải không có đầu óc, chỉ là vừa nãy bị Vương thị chọc cho nổi điên, suýt làm chuyện dại.

Hết giận rồi lại thấy hoang mang: "Yên nha, bọn họ nói thật không? Biểu ca sao lại coi trọng cậu ta được chứ?”

Liễu Yên vốn đã bực vì nhà mình cứ phải tiếp tế cho Lý Uyên, tiền ít đi thì sau này đồ cưới của nàng ta cũng ít theo. Nghĩ tới việc Lý Uyên cưới người khác càng thấy vừa ý.

Nàng ta giả vờ lo lắng mà thực ra lại đổ thêm dầu vào lửa: "Người ta đều thấy cả rồi, chắc là thật.”

Liễu Khê nghe vậy càng rối, ban đầu còn bán tín bán nghi, nhưng lại nhớ ra trước đây biểu ca từng hỏi thăm về thân thế Vân ca nhi, trong lòng càng thêm bất an.

Cậu ta tự trấn an mình: "Không đâu... Biểu ca không để mắt người khác được... Biểu ca thích ta mà... Không đâu...”

-

Vương Kim Mai trong lúc đó đang ở nhà nấu cám heo, thấy hai đứa nhỏ quay về sớm thì ngạc nhiên. Nghe bọn họ kể xong, bà ta tức đến ném luôn muôi khuấy cám, chửi ầm lên: "Tốt lắm cái thằng Lý Uyên! Nhà này coi y như con rể mà nuôi cho đi học, y lại dám mơ tưởng đến người khác?!”

Bà ta quay phắt sang Liễu Khê: "Mẹ đi tìm dì con hỏi cho rõ. Con ở nhà đừng có nghe mấy lời xàm đó.”

Liễu Khê chỉ gật đầu.

Cậu ta thật ra cũng bán tín bán nghi, nghĩ chắc người ta dựng chuyện nói bậy. Nhưng lại nhớ tới lần biểu ca từng hỏi chuyện Vân ca nhi, trong lòng cứ thấy bất an.

Cậu ta tự nhủ trong bụng: "Không đâu... Biểu ca sao lại coi trọng người khác... Biểu ca chỉ thích mình thôi... Không đâu...”

-

Lúc đó Vương Kim Mai tức tối hầm hầm đi về phía nhà Lý Uyên.

Bên này, Vương Kim Cúc đang ngồi trong nhà làm thêu. Nhà bà ta mất trụ cột từ ba năm trước, chồng bà ta đi làm mướn trên trấn bị xà ngang đè chết. May mắn nhà chủ còn có lương tâm, bồi thường cho bà ta năm lạng bạc.

Nhưng trong nhà thiếu người làm, một phụ nữ nông thôn như bà ta muốn cho Lý Uyên đi học cũng vất vả lắm.

May mà thằng con biết lấy lòng, dụ được Khê ca nhi nghe lời răm rắp. Nhờ vậy bên nhà em gái vẫn thường tiếp tế, Lý Uyên mới được học tiếp.

Thấy em gái vào nhà, ban đầu bà ta cứ tưởng chị em qua thăm nhau như mọi khi. Bình thường mỗi lần sang còn hay mang chút gì theo. Thấy hôm nay tay không đến thì hơi ngạc nhiên.

Bà ta mỉm cười đặt đồ thêu xuống, đứng dậy đón: "Muội qua rồi à? Vào ngồi đi.”

Vương Kim Mai lạnh giọng cười khẩy: "Không cần ngồi. Ta đến đây chỉ để hỏi cho rõ về chuyện con trai tốt của tỷ với thằng Vân ca nhi kia rốt cuộc có thật không.”

Vương Kim Cúc thấy em gái mặt lạnh, còn lộ vẻ giận dữ, thì biết ngay không ổn.

Nghe nhắc tới Vân ca nhi, lòng bà ta chợt thót lại. Bà ta còn nhớ trước kia Lý Uyên từng hỏi thăm bà ta về thân thế của Vân ca nhi. Lần này nghỉ phép về nghe nói chuyện Vân ca nhi dọn ra ngoài ở, sắc mặt y cũng không được tự nhiên. Hôm qua lại ra ngoài từ trưa đến tận chạng vạng mới về, mà về thì mặt khó coi dọa người, hỏi gì cũng chẳng nói.

Liên kết lại hết mấy chuyện đó, chẳng lẽ thằng con bà ta thật sự làm ra chuyện hồ đồ gì rồi sao?

Vương Kim Mai thấy chị mình vừa nghe đến Vân ca nhi đã biến sắc thì trong lòng càng chắc mẩm nhất định có mờ ám, bèn lớn giọng gọi vào trong nhà: "Lý Uyên! Ngươi còn định trốn trong đó không chịu ra nói rõ ràng sao?!”

Lý Uyên hôm qua từ chân núi về là đóng cửa nhốt mình trong phòng, tức đến muốn chết. Trong mắt y, Vân ca nhi với thân thế như vậy, y chịu nạp làm thϊếp đã là nâng cậu lên rồi, thế mà cậu lại dám từ chối?!

Càng nghĩ càng tức, y thậm chí sinh ra hận ý với Vân ca nhi, kéo theo cả hận Lục Cảnh.