Chương 24

Cậu thầm mong nỗi khổ trong đời có giới hạn, sau này có thể sống yên bình. Cũng mong Lục Cảnh đã đem lại hy vọng cho cậu được bình an thuận lợi, mọi điều như ý.

-

Một trận mưa thu là thêm một phần lạnh.

Vừa sang tháng mười âm đã đổ một trận mưa nhỏ, nhiệt độ hạ xuống rõ rệt. Vân ca nhi xoa xoa tay, rồi lại cầm dao tiếp tục chẻ củi. Thời tiết lạnh rồi, phải tích trữ thêm củi đốt cho mùa đông.

Hôm nay cậu ở nhà chế biến thuốc, không lên núi. Thuốc phơi và xử lý xong, cậu liền ra sân chẻ củi.

Cậu đã thay áo bông lót bông mỏng, chỉ là tay để ngoài lâu vẫn bị lạnh đến cứng đờ.

Thấy chẻ cũng kha khá, Vân ca nhi chất đống củi lại rồi dùng dây gai buộc chặt. Dây gai còn chừa hai đầu thòng ra để tiện kéo lên lưng.

Đống củi còn dài hơn người cậu một đoạn, vác lên là che hết cả người, phải cúi thấp lưng mới đi được. Từ xa nhìn lại chẳng khác gì một bó củi tự đi.

May mà chỗ chẻ củi ở lưng núi gần nhà, đi nửa khắc là tới sân. Dù vậy, Vân ca nhi vẫn mồ hôi ướt đẫm đầu.

Vào sân, cậu cẩn thận đặt bó củi tựa vào vách tường cạnh chính phòng, rồi mới lấy khăn tay lau mồ hôi, sau đó đi vào bếp múc một bát nước đun sôi để uống.

Người trong thôn vốn toàn uống nước lã, chẳng ai muốn tốn củi đun nước sôi. Chỉ có Lục Cảnh là không bao giờ uống nước lã, nên trong nhà luôn có sẵn nước đun. Vân ca nhi cũng theo thói quen đó.

Uống xong ra mồ hôi, người cũng ấm lên. Cậu bèn hít sâu một hơi, lại cầm dao đi chặt tre.

Lục Cảnh thỉnh thoảng tới tối mịt mới xuống núi. Lần đầu tiên cậu đợi cơm mà hắn chưa về, Vân ca nhi lo đến phát hoảng. Trời đen như mực, cậu sợ Lục Cảnh xảy ra chuyện, suýt nữa chạy đi nhờ trưởng thôn gọi người lên núi tìm. May mà Lục Cảnh cuối cùng cũng vác con mồi về trong ánh sao.

Sau đó Vân ca nhi cũng từng khuyên hắn tranh thủ xuống sớm. Đêm tối nguy hiểm, nhưng hắn chỉ cười nói mình võ nghệ tốt, không sợ mấy thứ đó.

Vân ca nhi không dám khuyên thêm, sợ nói nhiều lại bị ghét.

Chỉ là đường núi khó đi, đêm tối càng dễ lạc lối. Vân ca nhi liền nghĩ làm cho hắn cái đèn l*иg treo trước cửa, để khi hắn về muộn còn có ánh đèn dẫn lối.

-

Tre mọc ở phía bắc thôn, Vân ca nhi men theo bờ sông đi lên. Giữa đường lại đυ.ng mặt Khê ca nhi.

Khê ca nhi vốn định đi tìm Lưu Tiểu Niên chơi, đi lối bờ sông gần hơn, không ngờ lại gặp Vân ca nhi.

Trước đó Lý Uyên tới tìm Vân ca nhi, còn chờ ở chân núi hơn nửa canh giờ, chẳng biết bị ai lắm miệng trông thấy, hôm sau chuyện đã truyền khắp cả thôn. Ai nấy đều đoán Lý Uyên chắc phải vừa mắt Vân ca nhi, muốn cưới cậu về.

Dưới gốc cây lớn đầu thôn, mọi người cười cười nói nói bàn tán rôm rả. Vương thị từ nhà mẹ đẻ mới về, nghe vậy liền hừ lạnh: "Đúng là con hồ ly tinh, ngay cả đồng sinh duy nhất trong thôn cũng dụ dỗ được.”

Nói rồi lại liếc sang chỗ vừa vặn có Liễu Khê đi ngang, cố tình cất giọng to: "Có người kìa, ngày ngày mơ mộng, cả nhà nhiệt tình hầu hạ, cuối cùng cũng không sánh bằng người ta, thật là đáng thương.”

Miệng nói đáng thương mà mặt đầy vẻ hả hê.

Liễu Khê tức đến ngửa cả người, suýt nữa lao tới cào nhau, may mà bị em gái Liễu Yên kéo chặt lại.

Liễu Khê bị kéo lôi ra đến bờ sông, tức đến ngực phập phồng, trút giận lên Liễu Yên: "Muội kéo ta làm gì! Ta phải xé nát cái mồm thối đó!”

Liễu Yên cũng chẳng phải hiền lành gì, chỉ là biết anh mình mà rùm beng lên thì tiếng xấu lan khắp mấy thôn bên. Bị mắng vậy cũng nổi giận, cãi lại ngay: "Bao nhiêu ông bà ngồi ở đó nhìn đấy! Huynh là ca nhi chưa xuất giá mà đi xé nhau trước mắt người ta, chiều thôi là cả thôn kế bên cũng đồn. Huynh không cần danh tiếng thì kệ, nhưng ta còn phải lấy chồng đó!”