Chương 23

May mà y không dám, chỉ rủa một câu rồi quay lưng bỏ đi.

Vân ca nhi cúi đầu lặng lẽ đi về phía hắn, hoàn toàn không thấy hắn đứng đó.

Thấy cậu sắp va vào người mình, Lục Cảnh đành giơ tay ra giữ lấy vai cậu, không ngờ vừa ngẩng mặt lên lại thấy ngay gương mặt ấy.

Gương mặt Vân ca nhi đầy vẻ tủi thân, mắt mũi đều đỏ hoe, nước mắt còn lưng tròng, nhìn mà thương đến nhói lòng.

Thì ra cậu cúi đầu là để khóc thầm. Lục Cảnh nghĩ: cũng phải thôi, lời lẽ tên thư sinh kia toàn là giọng ban ơn, khinh khi cậu ra mặt. Mà đâu chỉ riêng y, cả cái thôn này rất nhiều người cũng khinh cậu như thế. Bảo sao cậu không đau lòng.

Vân ca nhi vốn đã đẹp, khóc đến nhếch nhác như vậy cũng không xấu, chỉ càng khiến người ta mềm lòng.

Lục Cảnh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn đưa tay lên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu, hạ giọng dỗ: "Đừng khóc nữa. Y mà còn dám tới tìm cậu, ta đuổi y đi cho.”

Vân ca nhi sống ở đây đã lâu, thật ra luôn thấy bất an.

Cậu tự cho mình là gánh nặng của Lục Cảnh, giờ lại bị Lục Cảnh nghe hết cuộc nói chuyện với Lý Uyên, trong lòng hoảng hốt lo sợ hắn sẽ khuyên cậu gả đi, vì vậy mới bật khóc dữ dội như vậy.

Nhưng nghe Lục Cảnh nói vậy, tim cậu như được buông lỏng. Lục Cảnh không hề ghét bỏ cậu, cũng không tính đẩy cậu đi thật nhanh cho rảnh nợ.

Vân ca nhi cảm thấy mình đã không nhìn lầm người. Lục đại ca thật sự là người tốt. Cậu ngước mắt nhìn dáng vẻ Lục Cảnh cúi đầu dỗ mình, trong lòng như có một hạt giống âm thầm nảy mầm.

Lục Cảnh thấy cậu dần nín khóc thì cũng nhẹ nhõm hơn, giơ tay cởi giỏ tre trên lưng cậu xuống, giọng dịu đi: "Được rồi, về nhà trước đi.”

Vân ca nhi ngoan ngoãn theo hắn bước vào sân. Lục Cảnh đặt giỏ xuống, quay đầu thì thấy cậu cứ đứng đó như bị phạt, tay nắm chặt vạt áo, cúi đầu, chắc do khóc quá nhiều mà vẫn còn nức nở.

Lục Cảnh thấy cậu như vậy vừa thương vừa buồn cười, cuối cùng phải cố nín cười mà nghiêm giọng: "Ngồi nghỉ đi, hôm nay ta nấu cơm.”

Vân ca nhi thật ra lúc này đã hết buồn, lại bắt đầu thấy xấu hổ.

Cậu vậy mà vừa rồi khóc lóc trước mặt Lục đại ca thê thảm như thế, càng nghĩ càng ngượng, không dám ngẩng đầu để hắn thấy mặt mình đỏ bừng. Nghe Lục Cảnh nói sẽ đi nấu cơm, cậu càng quýnh lên, vội mở miệng nói: "Ta... ta làm... ta đỡ rồi...”

Cậu nói còn nấc cụt, vừa nói vừa thút thít. Lục Cảnh mặt thì nghiêm nhưng trong lòng thì thầm nghĩ: cuối cùng cũng hiểu vì sao có người thích chọc con nít khóc rồi, thật sự là dễ thương quá mức.

Vân ca nhi xấu hổ muốn chôn luôn đầu xuống, Lục Cảnh thấy thế lại nhịn cười càng vất vả hơn: "Cứ ngồi đó đi, lát nữa rửa bát.”

Nói xong hắn xoay người đi vào bếp. Tay nghề của hắn vẫn như trước, chọn ngay món mất công nhất, nướng thịt, nghĩ bụng hôm nay Vân ca nhi bị uất ức, phải cho cậu ăn món ngon bù lại.

Hắn mổ thỏ lột da thuần thục, rất nhanh đã xử lý xong rồi cho lên giá nướng.

Da thỏ thì không vứt đi, vì Vân ca nhi trước đó đã dặn hắn giữ lại để may áo, không biết giờ đã gom đủ chưa.

Mùa đông sắp tới rồi, sau này hắn sẽ săn thêm nhiều thỏ nữa, để Vân ca nhi sớm có đủ mà may được một chiếc áo thật ấm mặc cho mùa đông.

Vân ca nhi cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại, lặng lẽ lò dò đi vào bếp, muốn xem có gì giúp được không.

Lục Cảnh vẫn giữ vẻ bình thường gọi cậu: "Xong hết rồi, lại đây ngồi sưởi lửa đi.”

Vân ca nhi thấy hắn như vậy, cuối cùng cũng thả lỏng, trở lại vẻ bình thường.

Trong nồi cháo bốc lên mùi thơm nồng đượm, quyện cùng hương thịt nướng trước mắt càng thêm hấp dẫn. Cậu ngồi sưởi lửa chờ ăn cơm, cuộc sống như vậy trước kia cậu không dám mơ.

Cậu nhìn Lục Cảnh đang ngồi đối diện, dáng vẻ tùy ý mà bình thản. Nửa đời trước cậu liên tiếp gặp bất hạnh, hết tai ương này đến tai ương khác, nhưng trong tuyệt vọng lại may mắn gặp được người này.