Chương 22

Thế này gọi là gì, được y coi trọng là phúc phận của cậu, phải biết ơn mà nhận chắc?

Hơn nữa với lời đồn trong thôn về cậu, cậu không tin y đỗ tú tài rồi sẽ nghiêm túc cưới mình. Vân ca nhi mặt không đổi sắc hỏi: "Ồ? Cưới ta làm chính thê sao?”

Lý Uyên không ngờ cậu lại nhạy như vậy. Ban đầu y chỉ tính cho một lời hứa để câu cậu trước, vốn cũng chẳng nói muốn cưới làm chính thê, sau này chuyện thành rồi lừa thêm vài câu nữa là được.

Y nhất thời nghẹn lời, nhưng nhanh chóng nghĩ ra lời đáp.

“Vân ca nhi, cậu cũng hiểu, thân thế cậu không trong sạch. Sau này ta làm tú tài, chính thê phải môn đăng hộ đối, thân phận trong sạch mới được. Nên chỉ có thể oan ức cậu làm thϊếp thôi. Nhưng cậu yên tâm, ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với cậu.”

Y lại tiếp tục nói: "Bây giờ cậu phải vất vả lên núi hái thuốc, sau này theo ta thì mấy thứ đó đều không cần làm nữa, ta sẽ cho cậu sống sung sướиɠ.”

Vân ca nhi thấy buồn cười. Nếu đặt ở kiếp trước, một tên tú tài cậu còn chẳng thèm ngó, vậy mà giờ bất kể tốt xấu gì cũng tự cho là ân huệ mà ban phát cho cậu. Vừa chê bai thân thế cậu, lại tham lam nhan sắc của cậu.

Làm thϊếp cho một tên tú tài ư? Nếu cậu không có mắt nhìn đời, dễ dàng bị lừa thì tương lai thế nào gần như đoán trước được. Cậu nén ghê tởm, lạnh lùng từ chối: "Không cần. Thân thế của ta, Tiết Vân ta rõ nhất. Ta tuyệt đối sẽ không tự hạ mình làm thϊếp cho người ta. Mấy lời như vậy, xin Lý đồng sinh đừng nhắc nữa.”

Lý Uyên không ngờ Vân ca nhi lại dám thẳng thừng từ chối, vẻ mặt vốn đắc thắng của y dần biến thành kinh ngạc đến không tin nổi, rồi giận dữ quát: "Cậu đừng có không biết điều! Một ca nhi như cậu còn mơ lấy được nhà nào tốt, còn bày đặt làm giá với ta à?”

Vân ca nhi chẳng buồn nói thêm câu nào, xoay người đi thẳng về nhà.

Lý Uyên tức giận đến bật cười, ngón tay run run chỉ về phía cậu: "Tốt! Tốt lắm! Rồi sẽ có lúc cậu phải cầu xin ta!”

Nói xong quay lưng bỏ đi sầm sầm.

Vân ca nhi cũng chẳng để tâm, cúi đầu tiếp tục đi về. Chỉ là cơn tức giận vừa tiêu, ấm ức liền dâng đầy trong lòng.

Cực nhọc hái thuốc cậu không sợ, làm việc nhà, làm ruộng cậu cũng có thể cắn răng chịu. Nhưng ánh mắt coi thường, thái độ khinh miệt của những người này lại khiến cậu thấy vô lực. Cậu đã cố gắng sống thật tốt, vậy mà chẳng thể thay đổi chút nào thứ định kiến ấy.

Nước mắt dồn đầy mắt rồi rơi xuống đất, cậu lại một lần nữa cảm thấy tuyệt vọng.

Một bàn tay bất chợt đặt lên vai cậu, cậu sững người ngẩng đầu lên.

Lục Cảnh vốn vừa thức dậy ra sân duỗi lưng, liền thấy tên thư sinh khi nãy gõ cửa lại chặn đường Vân ca nhi.

Hắn nhướng mày, xem ra gã kia vẫn chưa chịu đi, liền khoanh tay tựa tường, muốn xem rốt cuộc tìm Vân ca nhi để nói gì.

Ban đầu hắn còn nghĩ thật sự là bạn cũ. Nhưng càng nghe càng thấy không đúng, tới đoạn sau thì sắc mặt hắn hoàn toàn trầm xuống.

Tên thư sinh ấy còn chưa thi đỗ tú tài đã bắt đầu vẽ bánh vẽ để lừa người ta theo y. Thời này mọi người vốn tôn trọng kẻ đọc sách, Lục Cảnh cũng sợ Vân ca nhi bị y lừa bằng mấy lời đường mật.

Nhưng sau đó hắn nghe thấy câu trả lời của Vân ca nhi.

Lục Cảnh không khỏi nhìn Vân ca nhi bằng con mắt khác. Sự nhạy bén và dứt khoát này chẳng giống một ca nhi quê mùa trong thôn.

Hắn càng thêm vài phần khâm phục. Nỗ lực sống, không tự coi rẻ bản thân, người như vậy vốn nên tỏa sáng, tiếc là lại sinh nhầm thời, sống trong cái thôn nhỏ hẹp và khắc nghiệt này.

Chỉ là một viên minh châu bị vùi trong bùn.

Thấy tên thư sinh kia thẹn quá hóa giận, Lục Cảnh đứng thẳng dậy, tính nếu y dám ra tay thì sẽ lên bẻ quặt tay y luôn.