Lục Cảnh xoa xoa ấn đường ngồi dậy, cảm thấy không chỉ nhức đầu mà cả tim cũng đập nặng nề hai nhịp, cả người âm u như có mây đen phủ quanh.
Hắn gần như không giữ nổi vẻ điềm đạm bình thường, cứ thế mặt lạnh tanh kéo cửa ra, cúi đầu nhìn người ngoài cửa đến không mời mà tự đến.
Mắt xếch, môi mỏng, mặc áo dài thư sinh. Xác nhận trong trí nhớ mình chưa từng gặp người này, hắn lạnh giọng hỏi: "Ngươi là ai? Tìm ai?”
Giọng điệu chẳng có chút gì gọi là khách khí.
Lý Uyên vừa nhìn thấy Lục Cảnh thì nụ cười trên mặt lập tức cứng lại. Nghĩ chắc đây chính là tên thợ săn được Tiết lão đại phu nhờ trông coi Vân ca nhi.
Ban đầu y cho rằng đó hẳn là một gã thô kệch, giống như mấy trai thôn bình thường, đứng cạnh y thì chỉ làm nền dìm y sáng lên, để Vân ca nhi sao mà không chọn y cho được.
Nào ngờ Lục Cảnh lại có diện mạo xuất sắc như vậy: mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, lúc này đang bực bội mím môi, khoanh tay tựa cửa, tuy chỉ mặc áo vải thô nhưng vẫn khó che đi dáng vẻ cứng cỏi.
Huống hồ hắn cao ráo chân dài, còn mình thì chỉ đứng ngang mũi hắn.
Tự tin của một người đàn ông trong y bị giáng một đòn nặng, dáng vẻ vốn hùng hổ đầy khí thế suýt nữa thì xẹp xuống.
Lục Cảnh thấy y không trả lời, lại hỏi thêm lần nữa. Lý Uyên sực tỉnh, không thể để lộ vẻ chột dạ, liền cố giữ giọng kiêu ngạo: "Ta tìm Vân ca nhi, ta là bạn cũ của cậu ấy.”
Lục Cảnh liếc y một cái, tuy thấy người này không mấy thuận mắt nhưng cũng không thể khẳng định y nói dối, liền hờ hững đáp: "Vân ca nhi không có ở nhà, ngươi quay lại sau đi.”
Lý Uyên thấy hắn định đóng cửa vội hỏi tiếp: "Vân ca nhi đi đâu rồi?”
“Lên núi hái thuốc.”
Nói xong Lục Cảnh liền khép cửa lại, định quay vào ngủ tiếp.
Lý Uyên không ngờ Vân ca nhi lại vất vả như vậy. Như Khê ca nhi chỉ cần giặt giũ nấu nướng thôi, ngày thường nhàn nhã lắm.
Còn lên núi hái thuốc không chỉ chịu nắng mưa nóng lạnh, còn có chuột rắn côn trùng, sơ sẩy còn có thể mất mạng như Tiết lão đại phu. Một ca nhi mà phải làm những việc này... Lý Uyên càng thêm tự tin với tính toán của mình.
Y đoán chắc Vân ca nhi sắp về rồi, không chịu quay về mà tìm chỗ râm mát dưới mấy cây gần chân núi đứng chờ.
Chờ vậy mà mất đến hơn nửa canh giờ.
Lý Uyên thấy bóng Vân ca nhi cuối cùng cũng xuất hiện ở lưng chừng núi, lập tức đứng thẳng người, chỉnh lại áo, cố ý quay sang nhìn xa xăm, đợi Vân ca nhi tới gần sẽ chào mình trước.
Vân ca nhi cũng nhìn thấy Lý Uyên, nhưng chỉ nhớ mơ hồ rằng hình như y từng đến khám bệnh chỗ ông cụ, ngoài ra chẳng quen biết gì.
Đã không quen thì chẳng cần chào, Vân ca nhi đeo giỏ tre lướt ngang qua, đi được mấy bước đã bị gọi lại.
Lý Uyên vốn chờ cậu tự động chào hỏi, không ngờ cậu cứ thế đi luôn, y còn chưa kịp thẹn quá hóa giận đã vội gọi giật lại, cười nói: "Vân ca nhi, còn nhớ ta không? Ta là đồng sinh trong thôn Lý Uyên, trước kia ta đến khám bệnh còn nói chuyện với cậu đấy.”
Vân ca nhi gật gật đầu, thì ra y tên Lý Uyên.
Lý Uyên thấy Vân ca nhi không nói gì, nhìn mình cũng chẳng có vẻ gì mừng rỡ, hoàn toàn khác với phản ứng mà y muốn.
Trong lòng y bỗng hơi bất an, nhưng vẫn cố nặn nụ cười tiếp lời: "Vân ca nhi, ta thích cậu đã lâu rồi. Ta biết cậu không còn Tiết lão đại phu làm chỗ dựa nữa, nhưng cậu yên tâm, đợi ta đỗ tú tài nhất định sẽ cưới cậu về làm vợ.”
Rồi giả bộ áy náy bổ sung thêm một câu: "Chỉ là cậu phải dọn về ở riêng trước đã, sống ở đây với người khác thì tiếng tăm không hay.”
Vân ca nhi chỉ thấy nực cười. Một kẻ chẳng biết ở đâu tự dưng chạy tới chỉ đạo cuộc đời cậu.