“Cậu ta là do lão già kia nhặt về nuôi đấy, con dĩ nhiên không biết. Hồi mười ba tuổi bị nhặt về, ai biết trước kia làm gì, có sạch sẽ không? Huống chi trong thôn ai chẳng nói cậu ta thích dụ dỗ đàn ông! Con hỏi cậu ta làm gì? Hay là cậu ta mặt dày đi quyến rũ con rồi?”
Nói đến cuối thì mặt bà ta đầy phẫn nộ, như thể chỉ cần Lý Uyên gật đầu một cái là bà ta lập tức chạy sang xé xác Vân ca nhi vậy.
Lý Uyên không ngờ lại nghe ra chuyện thế này, trong lòng có chút tiếc, nhưng mặt ngoài vội vàng dỗ dành mẹ.
“Không có đâu mẹ, mẹ đừng nghĩ lung tung, con chỉ thấy mặt lạ nên tiện miệng hỏi thôi.”
Vương Kim Cúc lúc này mới yên tâm, dặn đi dặn lại: "Vậy thì tốt. Con không được để cậu ta dụ dỗ, con còn phải thi tú tài, sau này mỹ nhân ca nhi tốt đầy ra đó.”
Hai mẹ con đều hiểu rất rõ tình ý của Khê ca nhi, chỉ là nhà Khê ca nhi giàu hơn nhà họ một chút, nhờ quan hệ thân thích mà vẫn thường giúp đỡ, bọn họ đâu nỡ nói toạc ra để Khê ca nhi chết tâm, như vậy chẳng phải cắt đứt luôn nguồn bạc sao?
Dỗ xong mẹ, Lý Uyên trở lại phòng nằm, ban nãy y thật sự bị sắc đẹp của Vân ca nhi làm cho động lòng, nhất thời hồ đồ mới đi hỏi.
Giờ bình tĩnh lại nghĩ, cho dù Vân ca nhi có đẹp đến đâu cũng không giúp gì cho con đường khoa cử của y.
Y đi qua đi lại hai vòng, nhưng lòng vẫn ngứa ngáy. Đột nhiên, y nảy ra một ý: Vân ca nhi thân thế không rõ ràng, sau này có thể nạp làm thϊếp, chẳng phải vẹn cả đôi đường?
Nghĩ vậy y cảm thấy mình thật khéo léo thông minh, càng nghĩ càng đắc ý, lập tức lại ngồi ngay ngắn cầm sách đọc, nhiệt tình học tập bùng lên như cũ.
Sau đó Lý Uyên cũng chỉ thỉnh thoảng mới nhìn thấy Vân ca nhi, thấy cậu ngày càng lớn càng đẹp, y liền chắc mẩm sớm muộn gì Vân ca nhi cũng sẽ thuộc về mình, vì vậy trong lòng vô cùng hớn hở.
Nhưng đời đâu có như ý. Lần trước về nhà nghỉ phép, y nghe nói Tiết lão đại phu đã mất, Vân ca nhi chỉ còn một mình tự sinh sống, y còn mừng thầm trong bụng, nghĩ Vân ca nhi không còn chỗ dựa, sau này y muốn khống chế thì dễ như trở bàn tay.
Nào ngờ lần này về nghỉ phép, lại nghe ngay tin Vân ca nhi đã dọn xuống chân núi ở cùng với tên thợ săn kia, y vừa kinh ngạc vừa giận dữ, như thể thứ đồ thuộc quyền sở hữu của mình bị kẻ khác chạm tay vào.
Nghĩ đi tính lại mấy phen, y quyết định phải đi tìm Vân ca nhi nói cho rõ lòng mình. Nếu cậu chịu dọn ra ngoài sống một mình, giữ gìn tiết hạnh, chờ y đến nạp vào, thì y có thể xem xét mà tha thứ cho.
Chiều hôm đó y liền đến căn nhà tồi tàn ở chân núi. Vừa thấy căn nhà này, y càng tự tin hơn: chọn đi theo một đồng sinh tiền đồ sáng lạn như y hay theo tên thợ săn chẳng ra gì kia, đáp án rõ rành rành.
Trên mặt Lý Uyên cũng lộ ra nụ cười đắc ý chắc thắng.
Y làm ra vẻ khách khí, giơ tay gõ cửa.
Chờ hai phút không ai trả lời, nụ cười trên mặt y hơi cứng lại, y bước lên gõ thêm mấy cái nữa, lần này cố ý gõ mạnh hơn.
Cuối cùng trong nhà cũng có động tĩnh, y chỉnh lại tay áo, ưỡn thẳng lưng, chuẩn bị dáng vẻ nghiêm chỉnh chờ Vân ca nhi ra mở cửa.
Trong ánh mắt chờ mong của Lý Uyên, cánh cửa chầm chậm mở ra, lộ ra khuôn mặt tuấn tú của Lục Cảnh. Chỉ là lúc này vẻ mặt ấy đen như đáy nồi, ai nhìn cũng biết tâm trạng chủ nhân chẳng tốt đẹp gì.
Lục Cảnh đêm qua lại mất ngủ, nửa đêm bừng tỉnh rồi trừng mắt đến tận sáng. Hôm nay hắn không tính lên núi, ăn xong trưa thì kéo ghế nằm ra sân định phơi nắng bù giấc.
Kết quả vừa mới thϊếp đi đã bị tiếng gõ cửa làm tỉnh, vốn đã thiếu ngủ khiến đầu đau như búa bổ, mới chợp mắt lại bị đánh thức.