Chương 19

Vân ca nhi mẫn cảm, chỉ cần gặp một lần là cậu đã nhận ra được điều đó.

Những năm trước Lý Uyên đều ở trấn trên học, ít về thôn, nên Vân ca nhi đến thôn này đã lâu mà cũng chưa gặp.

Sau này có một lần Lý Uyên về thôn vô ý vấp té, cánh tay xước một đường. Bình thường người trong thôn gặp vết thương cỡ đó cũng mặc kệ, nhà ai cũng eo hẹp, chẳng ai muốn bỏ tiền đi trị, mấy vết nhỏ chịu đau tí rồi cũng qua.

Nhưng Lý Uyên lại là con cưng trong mắt mẫu thân y, sợ y bị thương tay sau này cản trở việc cầm bút, vội vàng bỏ tiền cho y đi đến nhà Tiết lão đại phu chữa.

Lý Uyên cũng tự thấy mình quý giá, mẹ y chưa cần nói nhiều đã cầm tiền đi luôn.

Nhà Lý Uyên ở phía bắc thôn, nhà Tiết lão đại phu ở tận phía nam. Y cắm đầu đi cho nhanh, vừa vào cửa thì thấy một ca nhi quay lưng lại đang lật phơi thuốc. Nghe tiếng động, ca nhi ấy quay đầu.

Lý Uyên lập tức nín thở. Biểu đệ Khê ca nhi của y vốn đã là ca nhi đẹp nhất thôn này rồi, vậy mà người trước mắt còn đẹp hơn nhiều, ngay cả mấy ca nhi y từng gặp trên trấn cũng chưa có ai đẹp được vậy.

Vân ca nhi thấy y nhìn chằm chằm mà không nói gì, đành mở lời: "Là đến khám bệnh sao?”

Lý Uyên hoàn hồn, vội bày ra dáng vẻ thư sinh, chắp tay nói: "Tiểu sinh không cẩn thận té ngã, xin hỏi lão đại phu có ở nhà không?”

Vân ca nhi chỉ vào trong phòng: "Gia gia ở trong, cứ vào thẳng là được.”

Cánh tay còn đau, Lý Uyên cũng không nói nhiều, bước nhanh vào trong.

Vết thương không nặng, Tiết lão đại phu xem qua rồi bôi thuốc, băng lại. Lý Uyên tranh thủ hỏi: "Tiết gia gia, ca nhi ngoài kia là ai thế, sao trước giờ cháu chưa từng gặp?”

Tiết lão đại phu cười hiền hòa: "Cháu nói Vân ca nhi à? Là tôn nhi của ta đó.”

Trong lòng Lý Uyên thấy lạ lẫm, y chưa từng nghe nói Tiết lão đại phu có người thân gì mà. Trước đây cũng chưa từng thấy mặt. Nhưng y cũng không dại hỏi ngay, chỉ âm thầm ghi nhớ, định bụng về hỏi mẹ.

Băng xong ra sân thì Vân ca nhi đã không còn ở đó, y nhìn quanh cũng không thấy, hơi thất vọng mà quay về.

Về tới nhà thì thấy Khê ca nhi đang ngồi đó. Khê ca nhi từ bé đã bám y, mấy năm gần đây càng bám chặt hơn.

Lý Uyên dĩ nhiên hiểu ánh mắt yêu mến của Khê ca nhi dành cho mình. Khê ca nhi càng lớn càng đẹp, là ca nhi đẹp nhất thôn này, ngày nào cũng quẩn quanh bên y, khiến y rất đắc ý, cũng hưởng thụ sự nuông chiều, lại không có ý định hứa hôn gì.

Dù sao y cũng đã đỗ đồng sinh, sau này chưa chắc không thi đỗ tú tài, cử nhân. Tới lúc đó những cô nương ca nhi y có thể chọn sẽ cao hơn mấy bậc.

Y cũng không nói rõ ràng gì, dù gì thì Khê ca nhi cũng tự nguyện mà, không phải sao?

Lúc này Khê ca nhi vừa thấy Lý Uyên đã vội vàng chạy lại, trên mặt đầy lo lắng: "Biểu ca, nghe dì nói huynh bị thương, nặng không vậy?”

Lý Uyên cười ôn hòa: "Không nặng lắm, Tiết lão đại phu đã băng bó rồi.”

Khê ca nhi thở phào, vỗ ngực nói: "Vậy thì tốt, làm đệ sợ muốn chết.”

Lý Uyên nói chuyện vài câu rồi vào phòng ôn bài, nhưng tay cầm sách mà đầu óc cứ quanh quẩn bóng dáng Vân ca nhi.

Vân ca nhi ấy thật sự rất hợp mắt y. Y đi đi lại lại mấy vòng mà vẫn không yên, cuối cùng quyết định phải hỏi mẹ cho rõ.

Ra ngoài thì thấy chỉ có mẹ y đang ngồi trong nhà, biết Khê ca nhi đã về nên y cũng không ngại, mở miệng hỏi: "Mẹ, ca nhi ở nhà Tiết lão đại phu ấy, nghe nói là tôn nhi của ông ấy, chuyện đó là thế nào? Sao trước giờ con chưa từng nghe?”

Vương Kim Cúc ban đầu còn cười hiền từ nghe con nói, nhưng nhắc tới Vân ca nhi thì mặt bà ta dần sa sầm, lộ vẻ chán ghét.