Tâm trạng vui vẻ, đường xuống núi cũng chẳng thấy dài nữa. Mới đầu giờ Dậu, Vân ca nhi đã đẩy cửa bước vào sân.
Lục Cảnh đang ngủ trên ghế dựa ngoài sân, tiếng mở cửa cũng không làm hắn tỉnh.
Hắn vốn luyện được phản xạ và cảnh giác cực kỳ nhạy bén trong mạt thế, nhưng vì sống chung một thời gian, Vân ca nhi đối với hắn đã được “đánh dấu” là an toàn, nên giờ hắn vẫn ngủ say.
Vân ca nhi thấy Lục Cảnh thì đi nhẹ tay nhẹ chân, lúc này mặt trời đã xế, chỗ hắn nằm không còn nắng, gió thu mát lạnh, Vân ca nhi sợ hắn lạnh nên định vào nhà lấy áo đắp cho hắn.
Vừa vào nhà đã thấy chăn bông mới với áo bông mới mua của Lục Cảnh để trên giường, nhìn một cái đã biết là hàng may sẵn trong tiệm vải cực đắt, Vân ca nhi nghĩ: "Xong rồi, Lục đại ca hình như lại bị người ta chém giá rồi.”
Cậu cầm áo của Lục Cảnh ra đắp lên cho hắn, Lục Cảnh cảm giác được động tĩnh trên người thì chậm rãi mở mắt.
Vân ca nhi thấy hắn vừa đắp lên đã tỉnh thì rút tay lại, ngại ngùng nói: "Có phải ta làm huynh thức giấc không Lục đại ca?”
Lục Cảnh chớp mắt mấy lần cho tỉnh hẳn, ngẩng đầu nhìn trời đã muộn, liền xách áo đứng dậy: "Không đâu, ngủ ngon lắm.”
Hai người dù đã ở chung hơn nửa tháng, nhưng nói chuyện vẫn chỉ giới hạn lúc ăn cơm, giao tiếp rất ít, Vân ca nhi vẫn rất dè dặt trước hắn, sợ mình làm gì không phải.
Dù cậu rất chắc Lục đại ca là người tốt, nhưng cảm giác bất an khi ăn nhờ ở đậu vẫn cứ theo mãi, khiến cậu chỉ biết nghĩ làm sao để mình có ích hơn chút, vậy mới yên tâm phần nào.
Cơm tối nấu xong rất nhanh, hai người ngồi đối diện nhau trong phòng lớn cùng ăn.
Vân ca nhi nhớ đến mớ áo bông chăn bông Lục Cảnh mua, do dự rồi hỏi: "Lục đại ca, huynh có phải đi tiệm vải mua đồ may sẵn với chăn bông không?”
Lục Cảnh gật đầu: "Ừ, sắp sang đông rồi, chuẩn bị trước.”
Vân ca nhi liền nói: "Thật ra huynh có thể mua vải với bông về, ta làm cho huynh, vậy tiết kiệm được nhiều tiền.”
Lục Cảnh còn chưa biết có thể làm vậy. Hắn sống hơn nửa năm nay đều tự thân một mình, hoàn toàn không hiểu cách sinh hoạt thường ngày của người ở đây, nên vẫn giữ thói quen cũ, cần gì thì vào tiệm mua luôn.
Chỉ là dù có biết, hắn cũng không định phiền Vân ca nhi. Vân ca nhi còn phải đi hái thuốc kiếm tiền, mà nhờ cậu làm lại làm lỡ việc kiếm tiền của cậu, nói trả công cậu cũng chắc chắn không chịu nhận. Hắn chỉ nói: "Làm vậy tiện, thấy hợp thì mua thôi.”
Vân ca nhi vội nói: "Ta làm cũng tiện mà, không phiền chút nào.”
Lục Cảnh không đáp, chỉ nói: "Để sau hẵng tính.”
-
Vân ca nhi nằm trên giường, hơi rầu rĩ. Cậu không hiểu sao Lục đại ca cứ như chẳng để tâm chuyện gì cả. Cậu muốn báo đáp mà chẳng biết bắt đầu từ đâu, ngoài mấy việc nấu cơm giặt giũ mà cậu chủ động làm khiến Lục Cảnh cũng không tiện từ chối.
Quần áo mặc mùa đông cũng làm xong rồi, chăn bông cũng xong rồi... Đúng rồi, quần áo!
Mắt Vân ca nhi bỗng sáng rực lên. Trong nhà bây giờ cách dăm bữa nửa tháng lại có thịt thỏ ăn, cậu có thể gom lông da thỏ lại làm cho Lục đại ca một bộ áo lông thỏ. Mùa đông Lục đại ca còn phải lên núi săn bắn, chỉ mặc áo bông thì sao đủ ấm.
Cuối cùng cũng nghĩ ra được một việc có thể làm cho Lục đại ca, Vân ca nhi thoát khỏi cảm giác thất bại, yên tâm ngủ một giấc ngon lành.
-
Hôm đó Vân ca nhi hái thuốc trở về, sắp tới chân núi thì chạm mặt một người ngoài dự đoán.
Lý Uyên mặc áo dài của thư sinh, đứng khoanh tay dưới gốc cây, trông khác hẳn đám nông dân thường ngày trong thôn.
Người trong thôn vốn kính trọng kẻ đọc sách, đa số đều khen y giỏi giang, vì thế y cũng rất tự cao, lúc giao tiếp với người trong thôn thường vô thức tỏ ra kẻ trên người dưới.