Chương 17

Ở chân núi thì hắn ở cái nhà rách nát như vậy mà chẳng thèm sửa, vậy mà lại mua đồ may sẵn đắt tiền như thế. Một bộ may sẵn đủ mua hai xấp vải rồi. Mua hẳn hai bộ, còn có cả chăn, ai nấy không đoán ra nổi rốt cuộc hắn giàu hay nghèo nữa.

Có người chỉ âm thầm lấy làm lạ, có người thì không kìm được mà phải hỏi.

Mẹ của Khê ca nhi là Vương Kim Mai, vốn đã biết Lục Cảnh vốn rộng rãi, thường đem thịt săn đổi lấy gạo thóc. Hôm nay thấy hắn mua nhiều thứ như vậy, trong lòng càng nghi ngờ chắc hẳn hắn có tiền, bèn dò hỏi: "Lục thợ săn này, sao mua lắm quần áo chăn đệm thế? Mua vải về tự may thì tiết kiệm hơn nhiều mà.”

Những người khác cũng lộ vẻ hóng chuyện, ban đầu vì không quen nên ngại hỏi, giờ có người mở lời, ai nấy đều dỏng tai nghe.

Lục Cảnh không ngờ lại có người lạ bắt chuyện, chỉ lịch sự đáp: "Quần áo may sẵn tiện hơn, nên mua luôn.”

Vương Kim Mai nghe hắn nói nhẹ hẫng như vậy thì càng tin chắc hắn có tiền, những người khác cũng đoán vậy.

Một số nhà có cô nương hoặc ca nhi lén nghĩ tính toán trong bụng, chỉ là hắn đã đón Vân ca nhi về ở cùng, nên mọi người vẫn còn chút e dè, định chờ xem thêm.

Lần này họ đi sớm, mới tới giờ Mùi đã về đến thôn.

Lục Cảnh mua nhiều đồ, cũng trả nhiều tiền xe hơn, nên Triệu Tam thúc sau khi thả mọi người ở đầu thôn lại chở hắn thêm một đoạn nữa. Tới cuối đường ở phía nam thôn thì dừng, Lục Cảnh xuống xe tự ôm quần áo chăn đệm đi bộ về căn nhà dưới chân núi của mình.

Đã qua giờ ăn, bụng hắn réo ầm ỹ mà lại lười, nên chỉ vốc nắm gạo nấu cháo, ăn tạm với dưa muối cho qua bữa.

Hôm nay không còn việc gì khác, ăn xong Lục Cảnh bưng ghế nằm ra sân, phơi nắng ngủ trưa.

Những ngày lặp đi lặp lại buồn tẻ như vậy hắn đã sống hơn nửa năm. Đôi khi nghĩ về kiếp trước, hơn chục năm đầu chăm chỉ đọc sách, đỗ vào Đại học A đầy hào hứng, sắp tốt nghiệp thì bất ngờ đón nhận hai năm mạt thế chém gϊếŧ.

Sự yêu đời và kỳ vọng của hắn bị bào mòn hết trong hai năm đó, trong sinh mệnh chỉ còn lại “sống” và “hoàn thành nhiệm vụ”.

Dù đã hơn nửa năm trôi qua, hắn vẫn thường nửa đêm bừng tỉnh, cơ thể ngay giây sau khi tỉnh liền căng cứng sẵn sàng chiến đấu, đợi nhìn rõ xung quanh mới chậm rãi bình tĩnh lại.

Những ngày liếʍ máu trên lưỡi dao ấy dường như đã xa, nhưng chưa từng hoàn toàn mất dấu.

Thấy Vân ca nhi nỗ lực và nghiêm túc sống như vậy, hắn thấy rất tốt, chỉ là hắn không cần, hắn chỉ cần sống là được.

Vân ca nhi hái xong đám quyết minh tử ấy thì đã đến trưa. Cậu tìm chỗ đất trống ngồi xuống ăn trưa. Bánh nướng để nguội thì mềm nhão, không còn giòn như khi nóng, nhưng cậu vẫn ăn rất ngon lành.

Trước đây quanh năm khó mà được mấy bữa cơm gạo trắng, giờ thì bữa nào cũng có. Vân ca nhi vừa ăn vừa lo nghĩ: "Lục đại ca đối tốt với mình quá, mà mình lại chẳng có gì đáp lại.”

Vừa ăn vừa suy nghĩ miên man, cậu ăn xong thì đứng dậy phủi tay, tự nhủ nghĩ nhiều vô ích, muốn báo đáp Lục đại ca thì chỉ có làm nhiều hơn.

Thế là Vân ca nhi lại hăng hái đi tiếp, không xa lắm thì cậu lại phát hiện thêm một đám quyết minh tử.

Chỗ này còn lớn hơn chỗ trước, Vân ca nhi mừng rỡ vô cùng, vội đặt giỏ tre và cuốc thuốc xuống hái ngay.

Nắng chính ngọ, chỗ này không có bóng râm, Vân ca nhi phơi mình dưới mặt trời đến đỏ cả mặt và cổ, nhưng cậu chẳng để tâm, nghĩ đến tiền bán được từ đám quyết minh tử này là lòng đã ngập tràn vui sướиɠ.

Hái xong hết thì mặt trời đã bắt đầu ngả về tây. Vân ca nhi đeo giỏ tre nặng trĩu trên lưng, hài lòng đi về, vừa đi vừa nghĩ tối nay ăn gì.

Thịt thỏ hôm qua còn nửa con, hâm nóng lên là ăn được, thêm đĩa cải thảo xào nữa là xong.