Lục Cảnh chầm chậm bước tới, nói nhẹ:
“Vân ca nhi, nhà dọn sạch thật đấy. Nhưng ta thực sự không coi trọng mấy thứ bề ngoài đó, cậu không cần vất vả vậy.”
Vân ca nhi nghe giật mình quay lại nhìn hắn, thần sắc hơi ngượng ngùng: “Lục đại ca, ta không thấy mệt, mấy việc này ta làm được.”
Nghĩ nghĩ lại bổ sung: “Đây đều là chuyện ta nên làm.”
Lục Cảnh thấy cậu cố chấp, biết nói nữa cũng vô ích, liền không nói gì thêm. Hắn xách mấy con mồi đi về hướng mấy nhà hay đổi gạo bột.
Vân ca nhi nhìn theo bóng lưng hắn, lại cúi đầu ủ rũ. Cậu không biết mình có làm gì khiến Lục Cảnh không vui không, chỉ thấy lòng hơi chùng xuống, thầm nghĩ sau này phải cố gắng hơn nữa.
-
Hôm trước Lục Cảnh lại săn được một con hoẵng cùng mấy con gà rừng, hôm nay tính lên trấn bán. Còn Vân ca nhi thì vẫn như thường lệ lên núi hái thuốc.
Hai người cùng ăn sáng xong liền tách đường ai nấy đi.
Bánh sáng Vân ca nhi tự làm, mang theo hai cái làm lương khô, cõng giỏ tre và cầm theo cái cuốc thuốc nhỏ lên đường.
Đi ra khỏi phần núi quanh thôn mà dân thường hay đi thì không còn lối mòn nữa, cậu phải vạch mấy cành bụi mà đi, vừa đi vừa đánh dấu để khỏi lạc.
Cậu dọc đường nhặt được ít bồ công anh. Mùa xuân bồ công anh non có thể làm rau trộn, mùa thu thì dược tính tốt, phơi khô bán cho hiệu thuốc giá cũng khá.
Đi vòng qua một sườn dốc nhỏ thì thấy một khoảnh cây quyết minh, hạt đã chín, hái về hấp chín phơi khô là có thể làm thuốc.
Vân ca nhi đặt cuốc xuống, cẩn thận hái. Hôm nay coi như vận may tốt, nếu sau không kiếm được thêm gì thì chỉ chừng này thôi cũng đáng giá rồi.
Còn Lục Cảnh thì đi thẳng đến quán rượu Vân Đường Lâu. Chủ quán rất sòng phẳng, nhận mồi ngay.
Cộng thêm tiền bán lần này, Lục Cảnh đã có trong tay khoảng ba lượng bạc. Trời càng lúc càng lạnh, đã vào cuối thu, hắn quyết định sắm luôn áo bông với chăn bông.
Đi dọc phố nhìn ngắm, chưa đi xa đã thấy một tiệm vải. Nhưng liếc nhìn người ra vào đều mặc sang trọng, có cả mấy tiểu thư dắt nha hoàn chọn vải, hắn biết đó tiệm đắt, không hợp túi tiền mình.
Hắn quay lưng đi tiếp, đi thêm mấy chục bước mới thấy tiệm vải khác, khách mặc toàn vải thô gai, liền biết chỗ này mới hợp, bèn bước vào.
Lục Cảnh tuy mặc vải thô nhưng thân hình vạm vỡ, mặt mũi tuấn tú, khí độ lại hiên ngang, tiểu nhị vừa thấy liền tươi cười chạy ra đón: “Khách quan muốn mua vải ạ?”
Nói rồi dẫn hắn đến cạnh kệ, giới thiệu liến thoắng: “Khách quan xem loại này đi, dày dặn chắc chắn, màu cũng đẹp, may áo bông tuyệt lắm. Còn cái này vừa về, màu đang mốt, may cho phu nhân đảm bảo thích.”
Lục Cảnh không để cậu ta nói hết, ngắt lời: “Ta cần hai bộ áo bông, một chăn bông. Có làm sẵn không?”
Tiểu nhị nghe hắn hỏi mua đồ may sẵn, lại còn mua nhiều, lập tức cười càng tươi, mời hắn vào gian trong: “Khách quan mời bên này xem. Toàn hàng may sẵn đấy, bông nhồi dày ấm lắm. Nếu ưng thì thử luôn đi.”
Lục Cảnh cao lớn, may sẵn ít đồ vừa. Nhưng cũng chọn được một bộ chàm sẫm, một bộ xanh đậm, đều màu khó bẩn, hợp mặc đi săn. Tiệm có thợ may tại chỗ chỉnh luôn cho vừa người.
Chăn thì hắn chọn đại một cái dày, vải không xước da là được.
Mấy thứ ấy cộng lại hết một lượng rưỡi bạc. Lục Cảnh trả ngay, ngồi trong uống trà chờ chỉnh sửa rồi xách về.
Mấy thứ này tuy không nặng nhưng nhồi bông nên cồng kềnh, khó ôm gọn. Hắn tính đi ra chỗ xe bò xem, nếu xe còn chưa đi thì nhờ chở về.
Cũng may hôm nay ai nấy bán hàng nhanh, đều tính về sớm tiết kiệm tiền cơm, lúc đó gần trưa xe bò sắp đầy người. Lục Cảnh vừa leo lên chưa ấm chỗ thì xe lắc lắc lăn bánh về thôn.
Dọc đường, mọi người thấy hắn tay ôm chăn bông áo bông đều lộ vẻ kinh ngạc.