Chương 14

Tiền viện còn để lối đi lại nên Vân ca nhi chỉ tính trồng chút hành, tỏi, hồi hương dọc chân tường cho tiện hái. Đất không nhiều, cậu chỉ mất nửa canh giờ đã nhổ sạch cỏ dại.

Hậu viện thì dự định trồng đủ loại rau, sát tường chừa lại chỗ để sau này có nuôi gà vịt cũng còn đất.

Nắng ngày càng gắt, Vân ca nhi vừa lau mồ hôi dưới cằm vừa cúi người nhổ cỏ không ngừng.

Dọn sạch cỏ trong vườn sau thì trời đã gần đứng bóng. Cậu chẳng làm gì thêm mà chỉ hâm hai cái bánh bao hấp từ sáng, kẹp ít dưa muối ăn qua loa.

Ăn xong nghỉ một lát rồi lại tiếp tục. Sau khi nhổ cỏ thì phải xới đất làm luống, giữa vườn cũng cần chừa lối đi lại. Vân ca nhi vừa xới vừa tính toán: luống này trồng cải bẹ, luống kia trồng dưa chuột, chỗ kia nữa trồng đậu đũa, hẹ.

Xong hết luống cậu mồ hôi đầm đìa, mặt đỏ bừng vì nắng. Cậu múc nước rửa mặt, ngồi nghỉ một lúc rồi khóa cửa đi về nhà cũ.

-

Lưu Quế Hoa ăn trưa xong ghé sang nhà đại ca chơi, cùng đại tẩu là Ngô thị ngồi trong sân vừa làm thêu vừa buôn chuyện, nói say sưa về mấy chuyện trong thôn hôm qua.

“Nghe nói vợ lão Vương thật sự về nhà mẹ đẻ rồi hả?” Ngô thị vừa thêu vừa hỏi.

Lưu Quế Hoa vốn mê tám chuyện, liền nói rành rọt: “Bị Vương Nhị Cẩu đánh cho như thế thì còn chịu nổi gì nữa? Nghe bảo là hôm đó gã bị người ta đánh ngoài đường, về nhà trút giận lên vợ. Thiệt là ác nghiệt.”

Ngô thị hừ lạnh: “Cái ngữ đó tám chín phần là đi trêu ghẹo cô nương với ca nhi nhà người ta rồi bị đập cho. Đáng đời!”

Lưu Quế Hoa liếc mắt ra hiệu về phía nhà bên cạnh, giọng hạ thấp nhưng cố ý rõ ràng: “Mà nhớ không, trước đây con mụ vợ gã cứ kêu ai đó mê hoặc đàn ông. Tỷ bảo thật không?”

Ngô thị chậm rãi đáp: “Tiết Vân suốt ngày quẩn quanh với ông cậu ta, chứ có ai thấy từng đi riêng với đàn ông đâu.”

Lưu Quế Hoa gật gù, đoán cũng chỉ là vợ gã dựng chuyện: “Bà ta giữ chồng không nổi, cứ đi kiếm chuyện với người khác.”

Nói rồi lại bĩu môi: “Chỉ là Tiết Vân giờ dọn qua ở với gã thợ săn kia thì danh tiếng coi như xong rồi.”

Ngô thị đặt đồ thêu xuống, thở dài: “Đứa nhỏ đó tính nết trầm, ít nói, thật ra rất ngoan, với ông cậu ấy thì hết lòng hết dạ. Làm lụng siêng năng, còn biết chữ, chứ mấy ai thời nay có ca nhi biết chữ đâu?”

Lưu Quế Hoa bĩu môi: “Biết chữ thì sao, không rõ gốc tích thì nhà nào dám lấy?”

Ngô thị chỉ biết thở dài, rồi đổi sang chuyện khác.

-

Vân ca nhi ở nhà cũ hái ít cải xanh với dưa chuột, tìm cái giỏ đựng rồi vào nhà lục mấy túi hạt giống còn sót. Xong xuôi tính quay về.

Đang khóa cửa thì thấy Lưu Quế Hoa cũng vừa ra khỏi cửa bên cạnh. Cậu lễ phép chào: “Chào Lưu thẩm.” rồi định đi luôn, nhưng bà ta lại gọi: “Vân ca nhi, về rồi hả?”

Vân ca nhi đành đứng lại: “Qua đây hái ít rau.”

Lưu Quế Hoa xán lại gần, giọng tọc mạch: “Nghe chưa, vợ Vương Nhị Cẩu bị gã đánh phải về nhà mẹ đẻ rồi.”

Vân ca nhi hơi sững người. Cậu biết tính bà ta ưa nhiều chuyện, không ngờ bắt được ai cũng kể tuốt. Cậu chỉ nhàn nhạt đáp: “Ta không nghe nói. Nếu thím không còn gì nữa thì ta về trước.”

Lưu Quế Hoa vốn nghĩ Tiết Vân nghe chuyện xấu của người đàn bà kia sẽ mừng rỡ, ai dè cậu chẳng hề phản ứng. Không đạt được hiệu quả như mong, bà ta chán ngán bĩu môi rồi quay người bỏ đi.

Vân ca nhi lặng lẽ đi về, trong đầu vẫn lởn vởn câu vừa nghe: vợ Vương Nhị Cẩu bị gã đánh?

Cậu vốn chán ghét đôi vợ chồng đó, nhất là Vương Nhị Cẩu. Nghĩ đến thôi là cảm giác sợ hãi sâu trong người lại trào lên quấn lấy cậu.

Cậu cũng hy vọng kẻ ác gặp ác báo, nhưng giờ chỉ có thể nhìn gã vẫn tác oai tác quái.

Không lâu sau đã về tới nhà. Vân ca nhi lắc đầu xua mấy ý nghĩ đó đi, đem rau vào bếp rồi xách hạt giống ra sân bắt đầu gieo.