Vân ca nhi nhìn hắn ăn ngon lành, lại ngó sang mấy món trên bàn, món nào cậu cũng biết nấu, liền âm thầm ghi nhớ, định bụng sau này sẽ làm cho hắn ăn.
Bữa này hết tám mươi văn, Vân ca nhi kiên quyết trả một nửa.
Ăn xong, hai người ra phố mua đồ. Trong nhà sắp hết muối, Vân ca nhi mua một hũ muối hết hai mươi văn. Cậu lại mua thêm mấy loại gia vị nấu ăn tốn sáu mươi văn. Nghĩ đến sau này nấu nướng cho Lục Cảnh, cậu lại cắn răng mua ba cân mỡ heo hết bốn mươi lăm văn, cẩn thận cất dưới đáy giỏ thuốc đậy kín.
Lục Cảnh thì định sắm hai bộ áo bông và một chăn bông cho mùa đông, mấy thứ này khá đắt mà giờ còn nóng nên chưa vội, tính bán thêm mồi rồi mua một lần luôn. Hôm nay hắn chỉ mua thêm hộp bột đánh răng.
Mua bán xong, hai người về lại chỗ xe bò của Triệu Tam thúc chờ. Nhiều người vẫn còn đang dạo chợ.
Qua giờ Thân, xe bò đầy khách mới lắc lư rời trấn quay về. Mọi người nhìn giỏ của hai người vừa đi vừa về đều đầy ắp, không rõ rốt cuộc là bán được hay không bán được.
Lưu Quế Hoa vốn muốn vén ra xem mà bị Lục Cảnh đặt giỏ chắn trước người, không dám thò tay, hỏi móc mấy câu cũng chẳng moi được gì, đành hậm hực im lặng.
Về đến nhà đã là giờ Dậu. Buổi tối hai người nấu cháo ăn. Trời còn nóng không tiện để thịt lâu, Vân ca nhi tranh thủ trời chưa tối hẳn thì thắng mỡ heo. Phần tóp mỡ còn lại cũng là món ăn ngon.
Hai người ăn cháo cùng tóp mỡ với dưa muối xong thì mỗi người tự rửa ráy đi nghỉ.
Vân ca nhi ngồi trong phòng, nhờ ánh trăng đếm lại tiền. Hôm nay bán thuốc được chín lượng bạc (tức chín quan tiền), trước đó nhà còn dư lại năm lượng sau khi lo đám tang, tiêu gia vị, mỡ heo hết một trăm hai mươi lăm văn, cộng lại vẫn còn mười ba quan tám trăm bảy mươi lăm văn.
Cậu chia tiền ra, phần lớn mười quan thì gói riêng giấu kỹ dưới nệm, để phòng lúc cần không đυ.ng đến.
Phần còn lại làm tiền tiêu hằng ngày, cất trong chiếc rương nhỏ mình mang theo.
Hôm nay đi trấn cũng mệt, Vân ca nhi nằm xuống vừa nghĩ kế hoạch ngày mai vừa chìm vào giấc ngủ.
Trong nhà thêm một miệng ăn, mà Lục Cảnh đã ăn chay mấy ngày, hôm nay liền tính lên núi săn ít thịt về cải thiện.
Vân ca nhi vẫn dậy sớm làm bữa sáng. Trong lúc ăn, Lục Cảnh vừa nhai vừa nói định đi săn, Vân ca nhi liền hỏi: “Huynh cần mang theo chút đồ khô không?”
“Không cần, săn được thì nướng ăn luôn.” Lục Cảnh còn ngái ngủ, giọng lười biếng.
Vân ca nhi cũng nói kế hoạch của mình: “Ta định dọn sân trồng rau, nửa tháng là có thể hái ăn. Trong nhà còn mấy giống rau, lát nữa quay về ta sẽ mang sang, tiện thể hái ít rau về nấu.”
Lục Cảnh gật đầu, chẳng ý kiến gì.
“Làm xong nếu còn thời gian ta sẽ lau dọn nhà, chỗ nào cũng nhiều bụi quá…” Vân ca nhi rón rén nhìn sắc mặt hắn, sợ nói vậy nghe như chê nhà bẩn sẽ làm hắn khó chịu.
Lục Cảnh kẹp đũa dừng một chút: “Không cần vất vả vậy, ta không để ý mấy chuyện đó.”
Vân ca nhi vội đáp: “Không sao đâu, ta làm nhanh lắm mà. Ta vào dọn cả Đông phòng được không?”
Đông phòng là buồng của Lục Cảnh. Hắn thì cực kỳ đơn giản, trong đó chỉ có cái giường với cái rương. Dù sao hắn cũng chẳng bận tâm, mà cấm thì sợ Vân ca nhi lại nghĩ ngợi nhiều, liền gật: “Tùy cậu.”
Nói xong hai người im lặng ăn nốt phần cơm.
Mặt trời vừa lên, Lục Cảnh đã xách cung tên lên núi.
Vân ca nhi rửa sạch chén đũa, rồi bắt tay dọn dẹp sân.
Sân là kiểu sân nông thôn phổ biến, vừa vào là tiền viện, bên phải là bếp, chính diện là gian chính.
Chính gian chia ba phòng, giữa là phòng khách, hai bên là phòng ngủ. Phòng khách có cửa trước và cửa sau, đi thẳng ra sau sẽ là hậu viện, khá rộng, sát tường xây nhà xí với kho đựng nông cụ. Nhà trước kia không định nuôi heo gà nên không xây chuồng.