Chương 12

Quả nhiên bên kia Lưu Quế Hoa im bặt không dám châm chọc nữa, nhưng lại quay sang nói về Lục Cảnh: “Lục thợ săn giỏi thật đấy, con hoẵng kia chắc khó săn lắm hả? Phải bán được kha khá tiền nhỉ.”

Lục Cảnh chỉ cười nhạt: “May mắn thôi.”

Trong lúc nói chuyện, xe bò cũng lắc lư bắt đầu rời đi.

-

Trấn Chiết Khê nằm ở chỗ khúc sông uốn quanh, nên có tên như vậy. Nay thiên hạ yên ổn, dân chúng cũng coi như sống khá.

Hai người mang theo đồ bán nên vào cổng trấn cũng nộp một văn tiền phí. Lục Cảnh muốn bán con hoẵng và gà rừng, định tới hỏi mấy quán rượu lớn. Vân ca nhi muốn bán thuốc thì phải đến phố Nam chỗ hiệu thuốc.

Vân ca nhi thuốc nhiều, Lục Cảnh bảo cậu đi theo mình bán thịt trước rồi cùng sang bán thuốc.

Hai người đi dọc phố chính vào trong, chẳng mấy chốc đã thấy một quán rượu Vân Đường Lâu. Giờ này còn sớm chưa có khách, Lục Cảnh liền xách thẳng con mồi vào.

Ông chủ đang ngồi quầy tính sổ, ngẩng lên thấy con hoẵng còn sống lập tức mắt sáng lên.

Thịt hoẵng săn chắc toàn nạc, mùi vị rất ngon, quán rượu có mấy khách quen đặc biệt mê món này, mà còn hàng tươi sống thì càng được giá.

Ông chủ cười tươi hỏi: “Các vị tới bán hoẵng phải không?”

Được xác nhận, ông ta liền dẫn họ ra sau viện, vừa đi vừa nói giá: “Chỗ chúng ta mua 20 văn một cân. Con này chắc nặng bốn năm mươi cân đấy.”

Cân xong quả thật được 52 cân. Ông chủ lại nhìn thấy con gà rừng cũng thu luôn, giá mười văn một cân.

Tổng cộng hoẵng được 1040 văn, gà 80 văn, cả thảy 1120 văn.

Đếm tiền giao đủ ngay tại chỗ, ông chủ còn dặn Lục Cảnh: “Sau này có mồi cứ mang qua chỗ ta, ta đều mua hết.”

Vân ca nhi nhìn Lục Cảnh chỉ trong chốc lát đã kiếm được hẳn một quan tiền, trong lòng cậu có nhận thức mới về năng lực kiếm tiền của hắn, cũng hiểu sao trong nhà toàn ăn cơm trắng…

Lục Cảnh rảnh tay thì giúp cậu xách thuốc, để cậu dẫn đường đi hiệu thuốc.

Lúc này đã gần trưa, phố xá người qua kẻ lại đông đúc. Lục Cảnh vừa đi vừa liếc hai bên đường, tiện thể nhớ xem quán ăn nào đông khách để tí nữa bán thuốc xong thì ghé ăn trưa.

Không bao lâu hai người đã đến hiệu thuốc. Vân ca nhi trước đây từng theo Tiết lão đại phu qua lại chỗ này, vào trong liền tìm ngay được tiểu đồng quen biết nói rõ ý định, rồi lấy thuốc ra để nhận dạng, cân đo.

Số thuốc này một phần là do Tiết lão đại phu trước kia dẫn cậu lên núi hái rồi tự chế, một phần là thuốc đã mua trước đây vì núi này không có hoặc khó tìm. Tính hết tổng cộng được tám nghìn chín trăm ba mươi văn.

Đại phu phụ trách là Vương đại phu nghe nói Tiết lão đại phu đã qua đời, Vân ca nhi lại không thể hành nghề mới phải bán hết thuốc thì cũng thở dài tiếc nuối, trong lòng dấy lên thương cảm, chủ động làm tròn số, trả cho cậu chín quan tiền, còn dặn sau này nếu hái thuốc, chế biến tốt thì cứ mang qua bán.

Vân ca nhi vô cùng cảm kích. Nghĩ đến ông cụ mất rồi mà vẫn còn âm thầm phù hộ cho mình, nước mắt suýt trào ra, nhưng cậu gắng nhịn lại, liên tục cúi đầu cảm ơn rồi mới ra khỏi hiệu thuốc.

Lục Cảnh nhìn thấy mắt cậu đỏ hoe, biết chắc bị mấy câu vừa rồi khơi lên nỗi nhớ Tiết lão đại phu, bèn chuyển chủ đề: “Trên đường tới đây ta thấy có quán tên tiệm cơm Hà gia buôn bán rất tốt, chắc đồ ăn cũng ngon, trưa nay chúng ta ghé đó đi.”

Vân ca nhi bụng cũng bắt đầu kêu lên. Ngẩng nhìn trời đã quá trưa. Bình thường mỗi lần lên trấn, buổi trưa họ chỉ ăn bát mì ở quán nhỏ, hoặc mua bánh bao, màn thầu về quán trà uống nước lót dạ. Nghe Lục Cảnh nói vậy cậu cũng không phản đối, ngoan ngoãn đi theo.

Hai người cùng bước vào quán, Lục Cảnh hỏi khẩu vị Vân ca nhi rồi gọi hai món xào với một món canh. Đồ ăn quả thật ngon, khiến vị giác của Lục Cảnh vốn nửa năm nay chỉ có cháo trắng, rau luộc và thịt nướng được dịp vui mừng hoan hỉ.