Chương 11

Thấy chảo đã nóng, cậu bôi lớp dầu mỏng rồi cho bánh vào chiên, tổng cộng làm được sáu cái bánh áp chảo.

Ở nồi khác cậu đun nước sôi, để có nước ăn kèm bánh cho đỡ nghẹn.

Lục Cảnh bị mùi thơm đánh thức. Hắn mở mắt nhìn ra ngoài, trời vẫn chưa sáng hẳn, mặt trời còn chưa lên. Chưa đến giờ hắn thường dậy, ngửi thấy mùi thức ăn còn tưởng mình đang mơ.

Qua cơn mơ hồ lúc mới tỉnh, hắn mới nhớ ra trong nhà hôm qua có thêm người ở. Nghĩ chắc là Vân ca nhi đang nấu bữa sáng.

Đã tỉnh rồi thì hắn cũng không nằm ỳ nữa, chậm rãi dậy rửa mặt.

Vân ca nhi thấy hắn bước ra thì hơi rụt rè gọi: “Lục đại ca, ta làm bánh rồi, huynh nếm thử xem.”

Lục Cảnh đáp một tiếng, đi tới cầm một cái bánh cắn thử, trong miệng toàn mùi thơm giòn.

“Ngon lắm. Cậu cũng ăn đi, đừng có đợi ta.”

Được Lục Cảnh khen, Vân ca nhi mím môi cười, còn câu sau thì cậu không dám đáp.

Bánh to cỡ bàn tay cậu, cậu ăn hai cái, Lục Cảnh ăn bốn cái.

Ăn xong uống nước, Vân ca nhi nói với Lục Cảnh về dự định của mình.

“Lục đại ca, ta không thể ở đây mà ăn ở không được. Ta đưa tiền ăn ở cho huynh nhé.”

Lục Cảnh nghĩ một lát, không nhận cậu cũng sẽ ngại, bèn tìm cách dung hòa: “Không cần đưa tiền cho ta. Sau này chúng ta cùng ăn, ta lo nguyên liệu, cậu nấu là được. Cậu ăn cũng không nhiều mà.”

Vân ca nhi nhỏ giọng phản bác: “Thật ra… ta ăn cũng không ít…”

Lục Cảnh: …

Hắn nghĩ thêm rồi nói: “Vậy cậu lo phần rau và gia vị đi. Ta thấy vườn nhà cậu có trồng rau, ở đây cũng trồng lên đi, ta khỏi phải mang thịt đổi nữa.”

Vân ca nhi không ngờ rau ăn của Lục Cảnh đều phải đổi từ thịt, càng thấy hắn không biết lo toan.

Cậu nghe hắn sắp xếp thì hiểu rõ thật ra mình vẫn được lợi nhiều, trong lòng hơi thấp thỏm, sợ mình làm khó Lục Cảnh.

Hôm qua Lục Cảnh săn được con hoẵng, tính đem lên trấn bán. Loại thú to thế này dân thôn không ai mua nổi, hắn cũng muốn đổi chút tiền để sắm đồ chống rét.

Nghe Lục Cảnh nói muốn đi trấn, Vân ca nhi cũng muốn đi cùng để bán hết thuốc trong nhà.

Trong nhà cậu còn khá nhiều thuốc phơi khô. Sau này cậu không còn xem mạch kê thuốc nữa, để đó cũng uổng. Cậu chỉ giữ lại chút thuốc chữa cảm mạo, với gốc sâm quý ông để lại, còn thì mang bán hết.

Hai người thu dọn xong đồ thì tranh thủ lúc trời vừa hửng sáng mà đi. Nếu đi bộ, Lục Cảnh đi một tiếng rưỡi, Vân ca nhi phải mất hai tiếng.

Ngồi xe bò thì nhanh hơn nhiều. Trong thôn, Triệu Tam thúc chuyên chạy xe bò, mỗi sáng chở người và hàng lên trấn rồi chiều quay về, thỉnh thoảng còn nhận gửi đồ giúp người khác, kiếm thêm chút tiền công.

Lục Cảnh vốn chê xe chật chội nên trước nay toàn đi bộ. Nhưng thấy Vân ca nhi uể oải, chắc còn hoảng hốt sau chuyện hôm qua, hắn bèn quyết định cùng đi xe bò.

Ra tới cổng thôn đã thấy trên xe ngồi năm sáu người, đều mang rau hay trứng lên trấn bán. Trong đó có Lưu Quế Hoa và Chu thị.

Hai bóng người vừa xuất hiện, xe bò đã vang lên tiếng thì thầm. Lưu Quế Hoa và Chu thị liếc mắt ra hiệu cho nhau, mặt mũi đầy tò mò không giấu được. Chờ hai người ngồi xuống, họ liền nhịn không nổi mà hỏi:

“Vân ca nhi, nghe nói ngươi dọn về ở nhà Lục thợ săn rồi à?”

Xe bò mỗi người hai văn tiền, hai người họ đồ đạc nhiều nên còn trả thêm một văn để lấy chỗ. Vân ca nhi giành trả tiền, Lục Cảnh không tranh với cậu, vừa thở ra ngồi xuống thì đã nghe câu hỏi khó chịu đó.

Cậu chưa kịp trả lời thì Lục Cảnh đã nhận luôn: “Tiết lão đại phu lúc lâm chung nhờ ta chăm sóc Vân ca nhi. Ta sợ cậu ấy ở một mình xảy ra chuyện nên mới đón về ở cùng.”

Có những lời để Vân ca nhi nói thì sao cũng không thuận, Lục Cảnh tự mình nói ra lại chiếm được cái lý, ai nghe cũng phải nể.