Lúc này hắn cứ ngồi xổm thoải mái một góc trong bếp, rõ ràng là thợ săn nhà quê mà lại toát ra phong thái hơn hẳn đám công tử mà cậu từng gặp.
Vân ca nhi thầm nghĩ: Lục đại ca không giống bất cứ người đàn ông nào cậu từng gặp.
Chẳng bao lâu sau, cháo cũng đã chín. Lục Cảnh mở vung nhìn nồi cháo đặc quánh.
Lục Cảnh: “…”
Hắn thở dài, bất lực nói: “Để ta nấu lại cho cậu bát khác.”
Vân ca nhi cũng thấy nồi cháo đặc cứng, vội nói: “Cái này ta ăn được mà.”
Lại nhỏ giọng bổ sung: “Đừng nấu cho ta cơm trắng, ta ăn lương thực thô cũng được.”
Vân ca nhi mấy năm theo Tiết lão đại phu tuy không quá nghèo nhưng cũng hiếm khi được ăn cơm trắng. Nay thấy Lục Cảnh nấu cho mình cháo trắng, cậu vừa cảm động vừa thấy sợ không dám nhận.
Lục Cảnh đáp: “Nhà ta chẳng có lương thực thô, cậu cứ ăn đi, đừng khách sáo.”
Vân ca nhi không ngờ Lục Cảnh lại phá của như vậy. Trên trấn còn hiếm nhà được ăn cơm trắng hằng ngày, nông dân quanh năm phần lớn chỉ ăn lương thực thô, trừ khi vụ mùa mới ăn hai bữa.
Lục đại ca sống trong cái nhà cũ nát chẳng ai muốn ấy mà lại không tiếc mua gạo ngon ăn, Vân ca nhi thật sự không hiểu nổi.
Cậu vẫn còn đang ngẫm nghĩ thì liếc thấy Lục Cảnh đang múc cháo cho cậu, vội chạy qua nhận lấy tự múc.
Ăn xong, Vân ca nhi giành rửa bát. Trời đã tối mịt, hai người rửa ráy rồi đi ngủ.
Vân ca nhi nằm trong căn phòng xa lạ mà lại cảm thấy an lòng hơn nhiều so với cả nửa tháng vừa rồi.
Ban ngày những chuyện xảy ra lần lượt hiện lại trong đầu, ký ức bị khống chế ghìm chặt khiến cậu sợ hãi đến mức chỉ biết cuộn tròn trong chăn.
Nhưng rồi cậu nhớ tới khoảnh khắc được cứu, cuối cùng ký ức dừng lại ở gương mặt Lục Cảnh khi nói khẽ với cậu. Nhờ vậy mà cậu chìm vào giấc ngủ.
-
Sáng sớm hôm sau, cả thôn Thanh Khê đã bàn tán xôn xao.
“Nghe chưa? Vân ca nhi dọn xuống ở chân núi rồi đấy.”
Lưu Quế Hoa cười đầy ẩn ý, lấy khuỷu tay huých nhẹ Chu thị ngồi cạnh đang vá quần áo.
Chu thị bị đυ.ng suýt chích kim vào tay, nhưng không kịp nổi giận, ánh mắt lập tức hứng thú hẳn lên: “Thế nào mà hai người đó lại ở chung hả?”
“Ai mà biết được. Cái bộ dạng hồ ly ấy của Vân ca nhi, nói không chừng sớm câu được người ta rồi. Mà Lục thợ săn đó chẳng phải chính là do Tiết lão đại phu cứu về à?”
“Thật không ra gì, vừa mới dọn đến ở cùng nhau đấy.”
Hai người kẻ tung người hứng, cười cợt đầy khinh miệt.
Xung quanh mấy bà thím ngồi nghe cũng xôn xao hẳn lên, không nhịn được xen vào: “Nghe ai nói thế, thật không đấy?”
Lưu Quế Hoa thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình thì càng thêm đắc ý: “Thật chứ sao giả! Nhà đại ca ta ở ngay gần đó. Hôm qua chính mắt trông thấy Lục thợ săn và Vân ca nhi vác túi đồ xuống núi rồi chẳng quay về nữa.”
Cả nhóm ồ lên, nở nụ cười đầy ám muội.
“Cũng may con ta trước kia nhìn trúng Vân ca nhi nhờ ta qua dạm hỏi mà ta cản. Vốn dĩ đã không rõ lai lịch, ai biết trước đây làm gì chứ? Giờ thì lòi ra là hạng chẳng ra gì.” Một bà mập lắc đầu đầy vẻ sợ hãi.
“Ngươi thế mà còn có phúc về sau đấy.”
“Nhà ngươi sau chẳng phải nói gả cho Chu ca nhi ở thôn Dương Liễu sao, nghe nói sắp cưới rồi?”
Mọi người rôm rả hùa theo, lập tức lại chuyển sang bàn tán chuyện nhà khác.
Vân ca nhi hôm qua bị hoảng sợ, đêm lại ác mộng suốt cả đêm, sáng dậy cả người đều uể oải.
Nhưng cậu không nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi. Cậu dậy rón rén rửa mặt xong liền bắt đầu làm bữa sáng.
Cậu lấy bao cao lương đem từ nhà cũ sang ra, nghĩ một lát rồi thêm chút bột mì trắng vào, sợ Lục Cảnh ăn không quen.
Vân ca nhi thuần thục nhào bột, xong thì cán thành miếng mỏng, quết một lớp dầu cải lên rồi từ một mép bắt đầu cuộn lại, vừa cuộn vừa kéo dài. Cuộn xong thì cắt thành từng phần, rồi lại cán thành bánh.