Chương 1

Gió thổi xào xạc trong núi, ánh sáng dưới tán rừng rậm u ám.

Lục Cảnh giương cung bắn một mũi tên, trúng ngay mắt trái con thỏ rừng. Hắn bước tới nhặt con mồi, ngẩng đầu nhìn trời, mây đen dày đặc, e rằng chẳng mấy chốc sẽ có một trận mưa lớn.

Lục Cảnh đếm lại mồi săn, ba con thỏ, một con gà rừng còn sống, đủ ăn thêm mấy ngày nữa. Hắn buộc gọn rồi men đường xuống núi.

Vừa tới chân núi, mưa đã trút xuống. Lục Cảnh vội bước nhanh vào nhà, chốt cửa, đứng dưới mái hiên nhìn cơn mưa như trút nước, lười biếng vươn vai một cái, thầm nghĩ chắc gần đây có người độ kiếp nên mới kéo mưa lớn thế này.

Trời mù mịt, rõ ràng mới đầu giờ Dậu mà tối om như sắp vào đêm. Lục Cảnh đành thắp đèn nấu cơm trong bếp.

Hắn vốc ít gạo đổ vào nồi, nấu ra cháo hay cơm thì tùy ý trời.

Lại nhóm lửa nướng thỏ, món duy nhất hắn làm khá nhất. Dù sao chỉ cần thêm tí muối nướng lên là ăn được, không quá dở. Chỉ tiếc hơi tốn thời gian nên hắn cũng ít khi làm.

Ăn xong, Lục Cảnh lười biếng dọn qua loa rồi rửa mặt lên giường. Trời tối rất sớm, còn chưa tới giờ ngủ thường ngày.

Nằm đó một lúc chẳng buồn ngủ, hắn đành thẳng lưng ngẩn người. Tiếng mưa gõ lên mái nhà vang đều đều, hắn để đầu óc trống rỗng rồi lại miên man nghĩ ngợi. Nghĩ thế nào cũng không tránh được nhớ về quá khứ.

Lục Cảnh vốn là sinh viên trường A ở thủ đô, sắp tốt nghiệp thì gặp tận thế. Hàng loạt người biến thành tang thi, non sông tươi đẹp phút chốc thành hoang tàn.

May hay rủi chẳng biết, Lục Cảnh thức tỉnh dị năng hệ Mộc mạnh mẽ, có thể điều khiển thực vật chiến đấu. Hắn nhanh chóng bị đặc công đội của căn cứ thủ đô tuyển mộ, chuyên làm những nhiệm vụ quan trọng, nguy hiểm.

Mới 20 tuổi, vốn sắp bước vào cuộc đời đầy hứa hẹn, lại phải gánh vác sinh tử tồn vong của nhân loại.

Hắn liều mạng suốt hai năm, không nhớ rõ bao lần thoát chết trong gang tấc. Trong nhiệm vụ cuối cùng, Lục Cảnh dốc hết sức lấy được tài liệu quan trọng từ viện nghiên cứu đầy rẫy tang thi, và mãi mãi nằm lại nơi đó.

Hắn cứ tưởng mình đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh, cả nhiệm vụ lẫn cuộc đời, cuối cùng có thể yên nghỉ.

Ai ngờ mở mắt ra lại thấy mình nằm trong căn nhà gỗ đơn sơ. Khi tiêu hóa xong chuyện mình chưa chết mà xuyên sang dị thế...

Lục Cảnh: “...”

Mệt quá, thật sự không muốn cố gắng nữa.

Hắn rất nhanh đã quyết định, mặc kệ thôi.

Vết thương lành hẳn, Lục Cảnh đi săn đổi tiền trả ơn lão đại phu đã cứu mình, rồi mua một căn nhà nát dưới chân núi, bắt đầu cuộc sống “mặc kệ tất cả”.

Lâu lâu đi săn, đổi ít lương thực rau củ với dân làng. Hắn cũng chẳng biết nấu nướng, cơm thì nấu đại, rau nấu đại, thịt nướng đại. Sau mạt thế thứ gì dở nhất cũng từng ăn rồi, nên Lục Cảnh kiên quyết sống theo châm ngôn mới, tùy, miễn không chết đói là được.

-

Một tiếng sét bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng hồi ức của Lục Cảnh.

Hắn thầm nghĩ mai phải mang cho lão đại phu một con thỏ, mưa tạnh rồi vẫn phải lên núi một chuyến...

Đang tính toán thì bên ngoài mơ hồ vang lên tiếng gọi và tiếng đập cửa, nhưng tiếng mưa quá lớn đã nuốt trọn âm thanh ấy.

Nếu không nhờ dị năng còn sót lại, Lục Cảnh cũng khó mà nhận ra được tiếng động yếu ớt đó. Hắn bật dậy, mở cửa phòng ngủ, lúc này mới nghe rõ hơn:

“Lục thợ săn... gia gia... cứu gia gia với...”

Lục Cảnh nghe hiểu đại khái, lập tức quay người cầm lấy áo tơi, lao ra mưa.

Ngoài cửa, Tiết Vân mặt mày đầy hoảng loạn, không ngừng đập cửa và gọi lớn. Mưa như trút từ trời xuống, cậu thậm chí còn không nghe rõ chính tiếng kêu của mình, nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy vào miệng, nhưng cậu không dám dừng lại.

Cánh cửa soạt một tiếng bị mở ra, Tiết Vân lập tức nhìn thấy hy vọng, nhào tới Lục Cảnh, giọng run rẩy dồn dập:

“Lục thợ săn, gia gia ngã trong núi, ta cõng không nổi, xin huynh cứu ông với!”