Chương 8

"Cha nhỏ!" Hai đứa nhỏ Đào Thanh Nha và Đào Thanh Miêu giống như sâu gạo thấy gạo trắng, lao tới như quả pháo, mỗi đứa ôm một chân của Dương Thước.

Đào Thanh Ngư đứng dậy giúp Dương Thước dỡ đồ trên lưng xuống.

Dương Thước: "Hôm nay nhà có khách à?"

"Là bà mối Thái." Đào Thanh Ngư tiếc nuối nói: "Tiếc là tiểu tam thúc không có ở nhà."

"Bà mối Thái đó đáng tin con khỉ! Mười mối thì có đến chín mối là vớ vẩn." Dương Thước nghĩ ngợi, rồi vội vàng nói: "Không được, ta phải đi nói lại với Vụ ca."

Đào Thanh Ngư vội kéo hắn lại.

"Ông nội đã nói rồi, sau này không cho bà ấy tới nữa."

Lúc này Dương Thước mới nguôi giận, hắn nhìn hai đứa nhỏ đang lục lọi trong gùi không tìm thấy đồ ăn vặt với vẻ mặt thất vọng, vừa buồn cười vừa thấy sống mũi cay cay, bèn xoa đầu chúng.

"Cha quên mua quà vặt cho các con rồi."

Hai đứa nhỏ thấy vẻ đau lòng trong mắt cha mình, ngoan ngoãn cười. "Cha nhỏ, bọn con không ăn đâu."

"Cha nhỏ, hôm nay bọn con được ăn thịt rồi đó."

Dương Thước tỏ vẻ tiếc nuối: "Ồ, được ăn thịt rồi à... Tiếc là cha không có ở nhà."

"Dạ, cha không có nhà. Giành, giành hết rồi ạ."

"Hết cái gì mà hết, có để phần đấy. Tối nấu cho cha nhỏ của mấy đứa ăn." Phương Vụ từ trong nhà đi ra, tay cầm một con dao phay.

Dương Thước: "Đi đâu vậy?"

Phương Vụ: "Hái ít rau."

Dương Thước: "Ta đi cùng."

Hai người một hỏi một đáp, đi một lúc đã cùng nhau ra khỏi sân.

Nhà họ Đào tổng cộng có hai phu lang. Đại phu lang Phương Vụ tay chân cao ráo, đường nét trên khuôn mặt mang vẻ anh khí, tính tình nhanh nhẹn có chút đanh đá.

Lúc không cười, cầm đồ lên trông như sắp đi đánh nhau tới nơi.

Tam phu lang thì giống như cục bột mềm, đã ba mươi tuổi mà vẫn có khuôn mặt bánh bao tròn trịa, tính tình cũng mềm mỏng.

Có điều ở nhà hắn là mèo con hiền lành, ra ngoài lại giương vuốt, miệng lưỡi cũng vô cùng lợi hại.

Tính cách hai người hoàn toàn khác nhau, nhưng chung sống nhiều năm, quan hệ giữa họ lại rất hòa hợp.

Dương Thước làm một kẻ phủi tay bỏ đi, Đào Thanh Ngư chỉ đành mang chiếc giỏ đựng nửa gùi gạo lứt vào trong nhà.

Sau đó, y dùng một tay ấn lên một cái đầu nhỏ, bảo chúng vào nhà chơi với Đào Thanh Gia.

Còn mình thì vớ lấy lưới cá, vòng qua sân đi ra phía sau.

Ao cá nhà y ở ngay sau nhà, được đào trên chính mảnh ruộng của gia đình. Ao cá rộng gần hai mẫu.

Mỗi năm thả cá giống xuống ao, nuôi đến mùa đông là lúc bán được giá nhất thì vớt lên. Con lớn cho vào thùng, con nhỏ lại thả vào nuôi tiếp.

Cứ thế lặp đi lặp lại, ao cá này cũng đã mười mấy năm rồi.