Chương 6

Nói xong, mọi người giải tán, Đào Thanh Ngư cố ý đi chậm lại một bước. Đợi nhìn thấy cha nhỏ của mình đi rồi, y lập tức quay đầu.

Ông nội Đào vẫn ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Ông thấy vậy cười một tiếng: "Lanh lợi."

Đào đại lang cũng lặng lẽ ở lại, kéo ghế ngồi cạnh cha mình.

Đào Thanh Ngư: "Ông ơi, phụ thân, con không muốn gả."

Ông nội Đào thật sự suy nghĩ một chút rồi nói: "Việc này không được."

Đào đại lang cũng lắc đầu: "Đúng là không được."

"Bây giờ phụ thân có thể bảo vệ con, nhưng phụ thân già rồi thì không được. Một mình con phụ thân không yên tâm."

Đào Thanh Ngư trợn mắt: "Vậy thì muộn một chút, đợi con có tiền rồi kén rể thì sao?"

"Dù sao bây giờ phụ thân chỉ có mình con, con phải dưỡng già cho phụ thân chứ."

Đào đại lang: "Có, có được không?"

Ông nội Đào nghe thấy lời này của ca nhi cũng không ngạc nhiên, ông cười đến nỗi đuôi mắt hằn sâu nếp nhăn: "Nếu ca nhi nhà ta có bản lĩnh này, cũng không phải là không thể. Như vậy sau này còn có thể đỡ chịu uất ức."

"Vậy thì thế nhé, cha nhỏ mà còn giục con nữa, mọi người giúp con."

"Chuyện đó không được." Đầu Đào Đại Lang lắc như trống bỏi, không hề do dự.

Ông nội Đào vỗ đầu con trai mình một cái: "Không nên thân, cái này cũng không được?"

Đào Hưng Vĩnh: "Con sợ phu lang giận."

"Sợ vợ." Đào Thanh Ngư chuyển sang mong đợi nhìn về phía ông nội Đào: "Vậy ông nội..."

Ông nội Đào liếc mắt nhìn bạn già cùng phu lang con trai lớn đang bận rộn ngoài sân kia, thật sự tính toán kỹ thì người này còn hung dữ hơn người kia.

Không chống lại được mà...

"Khụ khụ, khụ... Ông nội đã hứa với bà nội con rồi, không can thiệp vào chuyện này."

Mặt Đào Thanh Ngư xụ xuống: "Đều không đáng tin mà."

Đào đại lang gãi gãi mặt, ngượng ngùng cười nói: "Sao lại nói phụ thân như vậy."

Mặt ông nội Đào cũng đỏ lên.

Thôn Bảo Tuyền nhiều đồi dốc, mảnh đất bằng phẳng tốt lành ở phía đông đã sớm bị nhà họ Tần cắm rễ ở thôn Bảo Tuyền chiếm dụng.

Sau này khi tổ tiên nhà họ Đào di cư đến, cũng chỉ đành chọn những nơi rìa mép mà ở.

Nhà họ Đào nằm ở vị trí hơi khuất vào trong, bên cạnh một con đường nhỏ tách ra từ trục đường chính. Hàng xóm là nhà họ Vưu có hoàn cảnh tương tự.

Bên này vừa mới tiễn bà mối Thái đi, chẳng mấy chốc, người trong thôn đã hay chuyện nhà họ Đào.

Dưới gốc cây ngân hạnh lớn ở góc sân phơi thóc của thôn, những người đang rảnh rỗi không có việc gì làm thấy bà mối Thái đi ngang qua đường lớn lập tức xúm lại.

"Nhà họ Vưu ơi, lần này Ngư ca nhi có vừa mắt không?"