Chương 35

Bên này, Đào Thanh Ngư lạnh đến mức có chút không ngồi yên được.

Y tùy ý nhìn sang phía đối diện, thì nhìn thấy các thư sinh tản ra đi về phía hành lang. Nếu muốn rời đi, vừa hay phải đi qua bên này.

Mà trong đình giữa hồ, rèm lụa đã được hạ xuống.

Một cô nương mặc la quần*, khoác áo choàng ngân hồ đi theo sau một người đàn ông trung niên khí chất bất phàm, bước vào trong.

*Một loại váy được làm từ lụa, đặc biệt là váy của phụ nữ thời xưa.

Nếu y nhớ không lầm, Phương Vấn Lê vẫn chưa ra ngoài thì phải.

Đào Thanh Ngư đảo mắt một vòng, lập tức hiểu ra.

Chậc chậc chậc, Phương phu tử thật là có phúc lớn.

Người ta tổ chức cái hội quỷ quái này chỉ là làm màu thôi, chẳng trách kết thúc nhanh như vậy.

Chuyến đi này cũng không lỗ, coi như là xem được một vở kịch.

Nhưng gió hồ thổi đến nỗi mặt cứng đờ, cuối cùng Đào Thanh Ngư cũng không ngồi yên được nữa. Y cũng không định đợi, đi thẳng đến chỗ nhà họ Chu.

Sau đó dẫn Tần Trúc đang luyến tiếc không rời đi.

Bên này có nam tử đến vì y, thấy Đào Thanh Ngư định đi thì do dự.

Quay đầu nhìn đình giữa hồ đã bị che kín, vừa ghen tị với phu tử lại vừa tự thấy không muốn bỏ lỡ, thế là cất bước đuổi theo.

"Tiểu công tử xin dừng bước."

Đào Thanh Ngư kéo Tần Trúc đi một mạch, nghe thấy tiếng gọi cũng không nghĩ là gọi mình.

Tần Trúc nhận ra có điều không đúng, kéo tay áo y dừng lại trước.

Sau đó Đào Thanh Ngư nhìn thấy một thư sinh thở hổn hển đứng trước mặt mình, lúc này y mới nhận ra, hóa ra là gọi mình.

"Tiểu, tiểu công tử." Thư sinh chạy đến tóc tai rối bù, đối diện với ánh mắt của Đào Thanh Ngư, lại nhanh chóng dời đi.

Hắn ta sửa sang lại quần áo rồi mới chắp tay nói: "Tiểu công tử, mạo muội làm phiền, thất lễ thất lễ."

Đào Thanh Ngư nghe những lời văn vẻ của hắn ta, lặng lẽ liếc nhìn Tần Trúc.

Thôi xong.

Tần Trúc: Nhìn ta làm gì, trả lời đi kìa.

Đào Thanh Ngư: "Ha ha."

"Cái đó, chúng ta có việc gấp phải đi, xin đi trước một bước. Xin lỗi, xin lỗi."

Đào Thanh Ngư kẹp lấy Tần Trúc bỏ chạy, vạt áo đỏ bay phấp phới. Khiến cho thư sinh ngây người nhìn theo, một lúc lâu sau vẫn quên cả phản ứng.

Mà Phương Vấn Lê vừa thoát khỏi sự phiền phức để bước ra khỏi đình giữa hồ trông thấy cảnh này, ánh mắt lập tức trầm xuống. Đen đặc như mực.

"Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, Tiểu Ngư ngươi đợi đã!"

Trước một Đào Thanh Ngư quanh năm kéo xe bán cá, Tần Trúc không hề có sức phản kháng. Chỉ đành nhìn con cá sắp cắn câu chạy mất.

Đi sâu vào trong ngõ Tiến Phúc, thấy người đã ít đi, Đào Thanh Ngư mới dừng lại. Y vỗ vỗ ngực, thở ra một hơi dài.

"Đáng sợ quá đi mất!"

Tần Trúc sốt ruột giậm chân: "Đáng sợ chỗ nào! Người ta trông thư sinh nho nhã, dáng người cũng cao, vẻ ngoài trông ít nhất cũng hợp với ngươi."

Đào Thanh Ngư: "Không thấy người ta đi vài bước đã thở hổn hển sao, cái thể trạng yếu ớt đó, e là mấy cân cá cũng không xách nổi."

Tần Trúc sắp bị y làm cho tức khóc, vành mắt đỏ hoe nói: "Đâu có khoa trương như vậy!"

Phương Vấn Lê theo sát phía sau bất chợt dừng bước, bàn tay buông thõng bên hông nhìn vạt áo đỏ của ca nhi siết chặt.

Đợi đến khi tim đập ổn định, hắn mới giả vờ vô tình đi tới.

"Ông chủ Tiểu Ngư."

"Phương phu tử?"

Sao nhanh vậy đã ra rồi?

Tần Trúc thấy là Phương Vấn Lê, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, lập tức buông tay Đào Thanh Ngư ra.

Chạy mất một người rồi, không thể để người thứ hai chạy được!

"Ta đến y quán Chu thị đợi ngươi nhé." Cậu nói xong lập tức bỏ mặc Đào Thanh Ngư mà đi, không cho người ta kịp phản ứng.

Đào Thanh Ngư ngỡ ngàng: "Tần Trúc!"

Ngón tay Phương Vấn Lê khẽ động, nhẹ giọng nói: "Đi rồi."

Đào Thanh Ngư lặng lẽ thu lại bàn tay đang vươn ra.

Chuyện quái gì thế này?

Cứ như y và Phương phu tử có gian tình vậy.

Đối với khách quen Đào Thanh Ngư vẫn rất thân thiện. Y nở một nụ cười: "Phương phu tử, lâu rồi không gặp."

"Ông chủ Tiểu Ngư, lâu rồi không gặp." Phương Vấn Lê ôn tồn nói.

Ánh mắt hắn như ánh trăng, dịu dàng bao phủ khắp người Đào Thanh Ngư.

Hôm nay ca nhi rất khác.

Mái tóc thường ngày chỉ buộc bằng vải thô nay đã xõa ra một nửa, một lọn tóc buông trên vai, trên mặt rũ xuống bím tóc nhỏ được buộc bằng dây đỏ.

Áo ngắn đã đổi thành trường sam, màu đỏ làm tôn lên vẻ tươi tắn của người kia.

Giống như ngọn núi mùa xuân, tràn đầy sức sống.

Thật ra y rất hợp với màu sắc rực rỡ như vậy.

Đào Thanh Ngư chào hỏi xong, lại không cần phải bán cá, trong thoáng chốc không biết nói gì.

Chỉ mơ hồ cảm thấy không khí lúc này có chút kỳ lạ.

Kỳ lạ đến mức y muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Tần Tiểu Trúc không đáng tin này, sao lại bỏ mình lại mà chạy cơ chứ.

Tâm trạng của ca nhi rất dễ hiểu.

Phương Vấn Lê chủ động nói: "Ông chủ Tiểu Ngư vừa mới đến hồ Phong Dương sao?"

Đào Thanh Ngư: "Đến rồi."

"Ta còn tưởng mình nhìn nhầm, hóa ra đúng là ông chủ Tiểu Ngư." Phương Vấn Lê vừa nói vừa đi về phía trước, Đào Thanh Ngư cũng đành phải đi theo.