Sông Minh Thủy chảy từ tây nam sang đông bắc, ở nơi sắp ra khỏi huyện thành thì tạo thành một hồ nước lớn, chính là hồ Phong Dương.
Không biết vị huyện lệnh tiền nhiệm thứ mấy vì muốn ngắm cảnh hồ mà đã cho xây dựng một hành lang trên mặt nước quanh hồ. Sau này người đến xem đông hơn, trong huyện có hoạt động gì cũng thích tụ tập ở khu vực này.
Lúc này nơi đây đã có không ít người.
Đào Thanh Ngư nhờ thị lực cực tốt của mình mà nhìn thấy một đám thư sinh trẻ tuổi mặc trường sam ở giữa hành lang.
"Rốt cuộc đây là hội gì vậy?"
Trong mắt Tần Trúc hiện rõ vẻ mơ hồ: "Ta không biết."
"Nhưng ngươi xem, ở kia không phải cũng có rất nhiều nữ lang và ca nhi sao, chúng ta cũng đến đó đi."
Tần Trúc kéo tay Đào Thanh Ngư định lên hành lang.
Đào Thanh Ngư dồn lực vào chân, không nhúc nhích.
Tần Trúc: "Đừng nói là ngươi đến đây rồi lại không đi chứ! Ta về nói với Tiểu Phương thúc đó nha."
Đào Thanh Ngư nhắm mắt: "Đi!"
"Đi thôi, hê hê."
Đào Thanh Ngư mặc y phục đỏ nổi bật, cộng thêm khuôn mặt rám nắng có chút hoang dã, vô cùng dễ thấy giữa đám ca nhi nữ lang ăn mặc sặc sỡ, liễu rủ trong gió.
Thế nhưng y lại không muốn nổi bật.
Thế là dưới sự áp chế tuyệt đối của sức mạnh, y kéo Tần Trúc đến vòng ngoài cùng, ngồi xuống phía sau đám ca nhi nữ lang này.
Mọi người thấy y không ra mặt, lập tức thu lại ánh mắt dò xét, lại trông mong nhìn về phía biện luận hội ở đình giữa hồ.
"Phong cảnh ở đây cũng đẹp thật." Tần Trúc nói.
Đúng là rất đẹp.
Nhưng ngọn gió hồ kia thổi qua, những mỹ nhân nhỏ bé phía trước đồng loạt rùng mình.
Đào Thanh Ngư nhìn mà buồn cười trong lòng.
Rốt cuộc là nhà ai nghĩ ra cái trò phong nhã ở bờ hồ lạnh lẽo thế này vậy.
Xem một lúc, Tần Trúc hết hứng thú. Cậu chọc chọc vào tay Đào Thanh Ngư hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi có lạnh không?"
Đào Thanh Ngư: "Ngươi lạnh à?"
Tần Trúc cứng miệng: "Không lạnh."
"Còn nói không lạnh, chóp mũi đỏ hết lên rồi kìa."
"Đến cũng đến rồi, cũng coi như xong việc, chúng ta về thôi."
"Không được, không về."
Đào Thanh Ngư: "Được, ngươi cứ cứng đầu đi. Xem lúc ngươi bị cóng thì về nhà tính thế nào."
Bên này đang thì thầm nói chuyện thì một nha hoàn từ đầu kia của hành lang đi thẳng đến chỗ hai người. Trông không phải là người của đám thư sinh kia.
"Tần Trúc tiểu công tử, chủ tử nhà ta có lời mời."
"Chủ tử nhà ngươi là ai?" Đào Thanh Ngư chắn trước mặt Tần Trúc, đối mặt với đủ loại ánh mắt dò xét từ trong đám đông.
Nha hoàn nhỏ giọng nói: "Nhà họ Chu."
Tần Trúc nghe thấy, cậu vịn vào vai Đào Thanh Ngư nhón chân lên, đôi mắt sáng lấp lánh.
Đào Thanh Ngư nhìn qua đám người từ xa, quả nhiên thấy được gương mặt quen thuộc bên ngoài một gian đình được vây bằng rèm lụa.
"Tiểu Ngư!" Tần Trúc dùng ngón tay chọc nhanh vào sau lưng Đào Thanh Ngư.
Cái đồ không có tiền đồ này.
Đào Thanh Ngư hít một hơi thật sâu, ổn định cảm xúc: "Được, ngươi đi đi."
Dù sao cũng sắp đính hôn rồi, bên này người cũng đông, không cần phải né tránh như vậy.
"Vậy ta đi nhé."
Đào Thanh Ngư giọng âm u: "Còn không đi ta sẽ không cho ngươi đi nữa."
Tần Trúc vui vẻ, "chụt" một cái hôn lên má y.
Sau đó Đào Thanh Ngư thấy nụ cười của Chu Lệnh Nghi bên kia biến mất.
Còn chưa thành thân mà, hôn một cái cũng không được sao.
Tần Trúc chạy được vài bước, nghĩ rằng phải giữ vẻ rụt rè, lại lặng lẽ đi chậm lại.
Đào Thanh Ngư có cảm giác như người nhà nhìn con mình xuất giá vậy, trong lòng chẳng vui vẻ gì.
***
Bạn thân vừa đi, Đào Thanh Ngư không còn người nói chuyện.
Y buồn chán ngồi đó, rồi ánh mắt tự nhiên đặt vào phía đối diện cuối hành lang để xem kịch vui.
Đình giữa hồ.
Cố Quan Minh thấy người đã đến gần đủ, lập tức cho người đi gọi Phương Vấn Lê. Gã sai vặt đi chưa được bao lâu, đã dẫn người quay về từ phía sau.
"Không phải bảo ngươi đi... Phu tử."
Phương Vấn Lê gật đầu, được Cố Quan Minh dẫn đến ngồi xuống.
Cùng lúc đó, Đào Thanh Ngư đang nằm sấp trên lan can gỗ chậm rãi quay đầu lại. Thấy phía sau không một bóng người, trong lòng nghĩ: Cảm giác sai rồi?
Không có ai nhìn mình.
Mà ở đối diện hồ, ánh mắt của Phương Vấn Lê lướt qua bóng hình màu đỏ ở một góc khuất, chờ đợi chuyện nhàm chán này nhanh chóng bắt đầu.
Hắn không quan tâm đề tài biện luận này hay dở, thích hợp hay không. Toàn bộ sự chú ý đều đặt ở bờ đối diện, chỉ để lại một chút để nghe ngóng bên này.
Buổi biện luận bắt đầu, mọi người lần lượt phát biểu.
Thậm chí có vài người tâm trí để ở bên ngoài, cố ý nói thật to.
Phương Vấn Lê vừa hay thấy ca nhi nhíu mày, vẻ ghét bỏ hiện rõ trên mặt. Trông cứ như là y nghe hiểu được vậy.
Làm hai việc cùng lúc, Phương Vấn Lê vẫn không hề thay đổi sắc mặt.
Không lâu sau, cuộc biện luận này đã có kết quả.
Cố Quan Minh không tham gia, còn người chiến thắng nhận được giải thưởng cũng tươi cười rạng rỡ.
Phương Vấn Lê đang định đứng dậy, Cố Quan Minh đã cho người rót thêm trà cho hắn.
Phương Vấn Lê liếc nhìn: "Còn có việc?"