Chương 32

Mấy huynh đệ nhà họ Đào lấy vợ sinh con đều muộn, mấy người tức phụ phu lang lúc nhỏ đều chỉ chơi với ca nhi duy nhất là Đào Thanh Ngư.

Lúc đó tiểu tử kia ngoan lắm. Da trắng như sữa, mặt bánh bao, đôi mắt tròn xoe long lanh.

Miệng lại ngọt, mỗi khi cười tít mắt gọi ai là chỉ hận không thể đem mọi thứ cho y.

Quan trọng là tính cách tốt, rất ít khi khóc, cả nhà đều coi y như bảo bối. Ngay cả người khác thấy cũng yêu thích không thôi.

Sau này ca nhi lớn lên, tính tình càng ngày càng không đoan trang.

Khác xa so với cục bột trắng ngày xưa.

Tống Hoan sinh được hai con trai, nhưng lại rất thích ca nhi này.

Hai vợ chồng nàng làm việc trên huyện, đi lại bất tiện nên ở luôn nhà mẹ đẻ của Tống Hoan, rất lâu mới về một lần. Mỗi lần về, ít nhiều đều mang chút đồ về cho nhà.

Đồ của những người khác đều đã đưa rồi.

Lần này vừa về đã bày biện cho Đào Thanh Ngư, đồ cho Ngư ca nhi phần lớn là đồ cài đầu.

Tống Hoan từ nhỏ sống ở huyện, thấy nhiều biết rộng, lại biết cách ăn diện.

Nàng khéo tay, thoáng chốc đã búi cho Đào Thanh Ngư một cái búi tóc. Phía sau xõa một nửa, lại tết mấy bím tóc nhỏ quấn dây đỏ buông trước ngực, phía sau dùng dây buộc tóc cùng màu cố định lại.

Đơn giản mà không mất đi năng động, rất hợp với Đào Thanh Ngư.

"Xem đi, được không?"

"Được lắm." Dương Thước nhanh chóng đứng dậy, ấn vai Đào Thanh Ngư xoay qua xoay lại xem: "Vừa tươi tắn lại vừa xinh đẹp."

Tống Hoan chê bai: "Chỉ là hơi đen một chút."

Đào Thanh Ngư cười khổ.

"Xong chưa?"

"Chưa xong." Tống Hoan đứng dậy, đến bọc vải mang về lục lọi, lấy ra một bộ trường sam tay hẹp màu đỏ.

"Mặc vào đi."

Phương Vụ thấy bộ quần áo mới này, vừa nhìn đã biết là kích cỡ của Đào Thanh Ngư. Ông nhíu mày nói: "Sao còn may cả quần áo, nó lớn thế này rồi có cần ngươi phải tốn kém."

Tống Hoan: "Cũng không phải mua, là vải dư sau khi giúp người ta làm tiệc ở quán rượu. Đồ tốt, ta nghĩ đại ca nhi nhà mình cũng không còn nhỏ, không nên cứ mặc mãi mấy bộ quần áo rách rưới đó."

"Chỉ đủ may một bộ này thôi, không có thêm. Mấy đứa nhóc khác sau này nhị thẩm may cho nhé."

Đào Thanh Ngư không thể từ chối, đành phải thay vào.

Bộ quần áo là một cái trường bào vạt chéo tay hẹp.

Tổng thể màu đỏ, dài đến dưới bắp chân. Ở giữa dùng đai lưng lớn màu đen thắt lại, bên ngoài thắt thêm dây da, làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn.

Tống Hoan thấy vậy, lại treo thêm túi thơm lên. Trong chốc lát, Đào Thanh Ngư lập tức có được khí chất của một thiếu niên lang tuấn tú.

Cả lớn lẫn nhỏ đều ngây người nhìn.

Tống Hoan đánh giá một hồi, kén chọn nói: "Giày không được, có đôi mới không?"

"Có, vừa làm xong chưa kịp đưa cho nó." Phương Vụ nhìn ca nhi nhà mình, ánh mắt tràn đầy ý cười.

Tống Hoan hài lòng gật đầu: "Được, mùng sáu cứ mặc bộ này lên huyện."

Trong lòng Đào Thanh Ngư cảm thấy không ổn: "Hay là mùng một Tết mặc?"

Tống Hoan: "Cũng được, nhưng mùng sáu tháng Chạp cũng phải mặc."

Phương Vụ và Dương Thước nhìn nhau.

Xem ra, chắc chắn là chuyện của ca nhi rồi. Hai người họ quên nói trước với Tống Hoan một tiếng, rằng chuyện hôn sự của ca nhi cứ để nó tự quyết.

Bây giờ thấy người ta một lòng một dạ như vậy, nói ra cũng không hay, mà không nói... không nói thì ca nhi chịu thiệt một chút, không dưng được một bộ quần áo đẹp cũng tốt mà.

Hai người nhanh chóng đạt được sự nhất trí.

"Mùng sáu có được ăn cỗ không ạ?" Hai huynh đệ Thanh Nha, Thanh Miêu hỏi. Hai đứa nó, đứa lớn là tiểu ca nhi, đứa nhỏ là con trai.

Dương Thước véo má con trai nhà mình nói: "Không biết. Phải hỏi nhị thẩm của các con."

"Không có cỗ. Là chuyện của đại ca ca mấy đứa."

Tống Hoan kéo Đào Thanh Ngư xoay một vòng, nói: "Ta đảm bảo, lần này Ngư ca nhi nhà ta nhất định có thể dụ được một người về."

Đào Thanh Ngư gãi tay: Y lại không phải con muỗi, dụ người làm gì.

Y nói nhỏ: "Có thể không đi không?"

Tống Hoan trực tiếp bỏ qua cậu, nói với hai người lớn còn lại: "Chuyện này là do phụ thân ta nghe được ở quán rượu."

"Là cái hội gì đó của thư viện Huyền Đồng, nam tử đến tuổi thích hợp đi không ít đâu. Ca nhi không ở nhà thì cũng bán cá, làm gì có cơ hội tốt như vậy để quen biết người khác."

Đào Thanh Ngư cố gắng giãy giụa lần cuối: "Cha nhỏ, Tiểu Tam thúc, không phải trước đây chúng ta đã nói rồi sao, con không..."

Tống Hoan: "Đào Thanh Ngư!"

Đào Thanh Ngư lập tức đứng thẳng người.

Hai đôi mắt khác đang mong đợi nhìn y, Đào Thanh Ngư bĩu môi: "... Được rồi, con đi."

Mùng sáu tháng Chạp.

Tuyết đầu mùa đông rơi, hoa mai hé nở.

Trời còn chưa sáng, mái nhà tranh của nhà họ Đào đã bốc lên những làn khói xanh bay lượn theo tuyết.

Sáng sớm tinh mơ, Đào Thanh Ngư đã bị Phương Vụ lôi ra khỏi chăn ấm. Hơi nóng trên người vừa chạm phải không khí lạnh buốt đã tan biến ngay lập tức, y lạnh đến mức rùng mình một cái.

Đào Thanh Ngư nheo mắt lại, một nửa ý thức vẫn còn trong mơ.

"Cha nhỏ, đi bán cá sao?"

"Hôm nay không bán. Không phải con sắp lên huyện sao?"

Đào Thanh Ngư vùi đầu vào chăn, giọng nói ù ù từ trong chăn vọng ra: "Lên huyện cũng có việc gì đâu, không cần phải sớm như vậy đâu. Con ngủ thêm một lát nữa."