Chương 31

"Này! Trúc ca nhi!" Phương Vụ nhìn người vừa mới đây đã nhảy đi xa như thỏ, thở dài một tiếng: "Đứa trẻ này, nói còn chưa hết câu. Nhà ta cũng đang nấu cơm mà."

Đào Thanh Ngư: "Nếu không về, phụ thân cậu ấy sẽ ra ngoài tìm người đấy."

Phương Vụ: "Cũng phải."

Cả một nhà họ Tần kia, Phương Vụ không muốn trêu vào.

Quan hệ hai nhà cũng bình thường, nhưng Trúc ca nhi với Ngư ca nhi nhà mình lại thân nhau từ nhỏ, ông cũng không tiện nói nhiều.

"Đi thôi cha nhỏ."

Mùa đông mặt trời lặn sớm, chạng vạng lại càng lạnh.

Buổi chiều không có nhiều người, chỉ có người nhà họ Đào và mấy người thân thích của Đào Hữu Phòng.

Không phải là tiệc chính thức, cũng không tiện để cả một đại gia đình đều đi. Đào Thanh Ngư cùng cha nhỏ nhà mình dẫn theo mấy đứa nhỏ Thanh Gia là gần đủ rồi.

Nhà Tam gia gia cũng là nhà tranh, nhưng diện tích lớn hơn.

Bề ngoài trông điều kiện bình thường, nhưng nghe ông nội y nói, nhà Tam gia gia định một hai năm nữa sẽ lên huyện mua nhà, sau này dưỡng lão ở trên huyện.

Sau này khoảng cách sẽ lớn lắm đây.

Đào Thanh Ngư cũng chỉ có thể nghe mà thôi.

Trong sân nhà y, bàn ghế đều đã được khiêng vào trong nhà.

Lúc ăn cơm, chỉ ngồi hai bàn. Đào Thanh Ngư liếc mắt nhìn, không thấy Đào Cẩm.

Nghe bàn bên cạnh nói chuyện mới biết chiều nay Tiểu Cẩm thúc đã về huyện rồi.

Tam gia gia uống rượu đến đỏ mặt, trong lời nói đều là khoe khoang con cháu mình giỏi giang thế nào.

Cả một bàn người, toàn bộ đều nghe một mình ông nói.

Dùng lời của ông nội y mà nói: Con trai út lại là người học sách, bây giờ còn đang làm chưởng quỹ ở quán rượu, tiền công mỗi tháng đủ cho họ bận rộn ngoài đồng cả một năm. Sự thật là vậy, người khác có thể nói gì được chứ? Đáng để ông khoe khoang.

Đào Thanh Ngư: Nếu không phải làm chưởng quỹ có ngưỡng cửa, y cũng có thể khoe khoang.

Tiếc là thời thế không cho phép.

Y đã thử qua, người ta cũng không nhận.

Đào Thanh Ngư cụp mắt, thu lại những suy nghĩ lung tung rối loạn, yên tâm ăn cơm. Bây giờ không có gì quan trọng hơn việc no bụng.

***

Ăn cơm xong cũng không ở lại lâu, cảm ơn chủ nhà xong, mọi người ai nấy kết bạn về nhà.

Chưa kịp vào đến sân, Tiểu Hoàng đang vùi đầu vào bát cơm dưới mái hiên ăn ngon lành ngẩng đầu lên, vẫy đuôi rối rít nghênh đón.

Đào Thanh Ngư nhìn cái bụng căng phồng của nó, xoa đầu chó.

"Sắp căng vỡ bụng rồi, không được ăn nữa."

"Cuối cùng cũng về rồi." Một giọng nữ vang lên.

Đào Thanh Ngư ngẩng đầu lên thì thấy Đào Thanh Gia chạy vào nhà.

Đào Thanh Gia: "Mẹ! Phụ thân"

Nhị thúc nhà họ Đào là Đào Hưng Long và tức phụ Tống Hoan đã về, bên cạnh hai người còn có ca ca ruột của Đào Thanh Gia là Đào Thanh Thư.

Đào Thanh Thư vẫn còn là thiếu niên nhưng khí chất lại chững chạc, giống như Đào Thanh Ngư, đã sớm ra ngoài làm việc kiếm tiền.

"Ca ca!" Đào Thanh Gia cười gọi.

Đào Thanh Thư xoa rối tóc đệ đệ: "Ở nhà có ngoan không?"

"Ngoan. Không tin huynh hỏi Thanh Nha, Thanh Miêu xem."

Đào Thanh Thư cười bế tiểu đệ lên tung hứng: "Tụi nó còn nhỏ, nói không tính."

"Nhị thúc, nhị thẩm." Đào Thanh Ngư đặt Tiểu Hoàng xuống đi vào nhà.

"Vụ ca, Ngư ca nhi." Tống Hoan gọi mọi người.

Cả gia đình đã đông đủ, nhà chính lập tức chật kín người. Đào Hưng Long hiếm khi về, lúc này đang ngồi nói chuyện phiếm với người nhà.

Tống Hoan lấy cho bọn trẻ ít đồ ăn vặt, rồi lại kéo riêng Đào Thanh Ngư vào nhà tây.

"Ngư ca nhi lại càng thêm thô ráp rồi."

Trong lòng Đào Thanh Ngư đau nhói, nhị thẩm của y vẫn biết cách nói chuyện như vậy.

Y khoa trương nói: "Nhị thẩm, con bán cá dầm mưa dãi nắng, làm sao có thể trắng trẻo như thẩm được?"

Tống Hoan bị y chọc cười. "Trắng trẻo gì mà trắng trẻo, đã già rồi."

Đào Thanh Ngư thuận miệng nói: "Mới hơn ba mươi, đâu có già?"

"Được rồi, chỉ được cái miệng ngọt."

Tống Hoan tay chân lanh lẹ, vừa đến đã tháo sợi dây buộc tóc xám xịt trên đầu Đào Thanh Ngư ra.

Trong phút chốc, mái tóc dài của Đào Thanh Ngư như thác đổ, buông xõa xuống. Từng sợi mềm mượt, còn đẹp hơn cả mái tóc được người ta chăm sóc kỹ lưỡng.

"Nhị thẩm!" Đào Thanh Ngư ôm đầu.

"Gọi Nhị thúc cũng vô dụng, ngồi xuống cho ta." Tống Hoan không cho từ chối mà ấn Đào Thanh Ngư ngồi xuống bên bàn trang điểm.

Mấy đứa nhỏ không có hứng thú nghe người lớn nói chuyện ở nhà chính, kéo cha nhỏ nhà mình cùng vào phòng nhị thẩm tìm đại ca ca.

Dương Thước nhìn dáng vẻ trốn tránh của Đào Thanh Ngư, cười trêu: "Rảnh rỗi quá hả? Vừa về đã lôi đại ca nhi ra hành hạ."

Tống Hoan: "Đến tuổi rồi, không hành hạ nó thì hành hạ ai. Hơn nữa ta nhìn nó lớn lên, xem như nửa người mẹ của nó, thấy bộ dạng này của nó không vừa mắt sửa soạn lại một chút thì có sao."

"Không sao cả, ngươi vui là được." Dương Thước ôm Thanh Nha, Thanh Miêu nhà mình, đầu đặt vào giữa hai đứa, nhìn Tống Hoan trang điểm cho Đào Thanh Ngư.

Phương Vụ cười một tiếng, qua giúp đưa lược.

Đào Thanh Ngư tủi thân nhìn về phía cha nhỏ nhà mình.

Phương Vụ nhẹ nhàng xoa đầu y: "Ca nhi ngoan, cha nhỏ nhìn thích lắm." Nếu ông có điều kiện, nhất định sẽ ngày ngày trang điểm cho ca nhi nhà mình xinh đẹp như Trúc ca nhi.