"Nếu là ngươi thì không phải không thể. Vốn dĩ ngươi đã đợi nhiều năm như vậy, sớm đã biếи ŧɦái rồi."
"Cưới hỏi đàng hoàng." Phương Vấn Lê nói từng chữ một.
Chu Lệnh Nghi lúc này mới cười đứng dậy.
Hắn vỗ vai Phương Vấn Lê: "Lẽ ra phải như vậy từ sớm rồi, cần gì phải đợi lâu như vậy. Với điều kiện của ngươi, hơn nửa số gia đình trong huyện đều sẽ đồng ý."
"Đồ." Phương Vấn Lê đưa tay ra.
"Trong tay ta làm gì có? Tự đến tiệm mà mua."
"Ngươi làm tốt hơn."
Chu Lệnh Nghi trợn mắt: "Bây giờ mới biết ta tốt."
Phương Vấn Lê: "Nhanh lên."
Chu Lệnh Nghi cáu kỉnh: "Hối cái gì mà hối! Vừa hay ở lại nhà dùng bữa. Ta làm xong sẽ mang qua cho ngươi."
Thấy hắn thật sự không có, Phương Vấn Lê đứng dậy.
"Đi rồi à? Đi luôn sao?"
"Không ăn à? Mẹ ta về rồi, tự tay làm đó, còn nhắc đến ngươi nữa."
Phương Vấn Lê phủi phủi vạt áo, nói: "Thay ta cảm ơn bá mẫu một tiếng."
Phương Vấn Lê trực tiếp rời, không làm phiền người nhà họ Chu thêm.
***
Thôn Bảo Tuyền.
Ánh nắng chiều tả trải một lớp lụa màu cam đỏ ở phía tây.
Xe ngựa của nhà Lý trưởng Tần Trang chạy đến trước cửa nhà, cả gia đình từ trong xe bước xuống.
Tần Trang mặc một bộ áo bông sạch sẽ, chắp tay sau lưng, bước chân nhẹ nhàng vào nhà. Phía sau, Tần Trúc len lén liếc nhìn ông một cái, rồi rẽ bước chạy thẳng vào trong thôn.
"A Trúc!" Đào Thanh Ngư đã sớm đợi ở sau nhà cậu rồi.
Tần Trúc nghe tiếng dừng lại, cười chạy tới, lại là một cái ôm quen thuộc nhào vào người y.
"Tiểu Ngư!"
"Thật sự đi xem mắt rồi à?"
"Ừm ừm!"
"Đến nhà ta nói chuyện?"
"Được."
***
Đào Thanh Ngư dẫn Tần Trúc vào phòng mình, cửa vừa đóng lại, y nghi ngờ nhìn Tần Trúc.
Khóe miệng của tên ngốc nhỏ này sắp ngoác đến tận mang tai rồi, đối phương hợp ý cậu đến vậy sao?
"Lúc trước còn mặt mày ủ rũ, bây giờ nhìn cái dáng vẻ không đáng tiền đồ này xem. Vừa mắt rồi hả?"
Tần Trúc ghé sát lại, đôi mắt long lanh ngấn nước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, còn đẹp hơn cả hoa đào tháng ba.
"Ngươi đoán xem là ai?"
Đào Thanh Ngư nhíu mày, phỏng đoán: "Chẳng lẽ là người ngươi thích?"
"Tiểu Ngư ngươi giỏi thật!"
Tần Trúc nhào tới trước, giống như một con gấu túi treo trên người Đào Thanh Ngư. Thật sự rất dính người.
Đào Thanh Ngư hơi gỡ người ra, ấn ngồi xuống ghế: "Nói, là ai?"
Rốt cuộc là tên đàn ông thối nào đã nắm giữ trái tim của tên ngốc nhà y trong lúc mình không biết.
"Thì... ngươi biết mà."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Trúc bỗng đỏ bừng, còn quay người đi, xấu hổ không cho Đào Thanh Ngư nhìn mình.
Đào Thanh Ngư nhìn dáng vẻ này của cậu lại càng thấy chua xót trong lòng.
Còn tủi thân nữa chứ.
"Ta hỏi ngươi ngươi lại không nói, sao ta biết được?"
Tần Trúc quay người lại, hếch mũi lên: "Tiểu Ngư ngươi thật chậm tiêu."
"Người trong huyện, là thư sinh?"
"Không phải."
"Phu tử?"
"Không phải. Ây da, nói thẳng với ngươi luôn, là đại công tử nhà họ Chu."
"Nhà họ Chu..."
Trong huyện, nhà họ Chu tốt hơn một chút mà y biết chỉ có một nhà đó.
"Chu! Lệnh! Nghi!"
"Ừm, chính là hắn đó." Tần Trúc ôm lấy khuôn mặt nóng bừng ngã lên giường Đào Thanh Ngư, cười ngốc nghếch đạp chân.
Đào Thanh Ngư tức giận đến mức ngửa người ra sau: "Ta nói mà! Lại là Chu Lệnh Nghi! Bảo sao hắn hường theo Phương phu tử đến sạp cá của ta mua cá, lúc ngươi có mặt còn kéo ngươi ra nói chuyện riêng. Hóa ra là đã sớm có mưu đồ!"
"Tần A Trúc ngươi bị nhắm trúng từ sớm rồi!"
Tần Trúc chớp chớp mắt.
Là... là như vậy sao?
Đào Thanh Ngư cùng cậu tâm ý tương thông, khẳng định trăm phần trăm: "Chắc chắn là vậy."
Tần Trúc bật người dậy, giống như một con chuột nhỏ trộm được dầu, lén lút ghé sát vào bên cạnh Đào Thanh Ngư. "Nhưng rõ ràng là Phương phu tử đến trước mà."
Cậu nói nhỏ: "Vậy Phương phu tử kia trông chẳng phải là có một chút... với ngươi sao..."
Đào Thanh Ngư cốc vào trán cậu: "Người ta thích ăn cá, có liên quan gì đến ta."
"Có lẽ là có một chút..."
"Không thể nào, dẹp cái suy nghĩ đó đi."
"Ồ." Tần Trúc ôm gối, xị mặt xuống.
"Chẳng phải vừa rồi còn cười sao, lại không vui à?"
"Ừm. Tiểu Ngư tốt như vậy, sao lại không thể chứ."
Đào Thanh Ngư buồn cười: "Cũng chỉ có ngươi nghĩ như vậy thôi."
"Vốn dĩ là vậy mà!" Tần Trúc đứng bật dậy, nói lớn.
Cũng mới mười sáu tuổi, có ảo tưởng cũng là chuyện bình thường. Đào Thanh Ngư chỉ vỗ vỗ đầu cậu, không nói thêm gì.
"Cái gì mà vốn dĩ là vậy?" Cửa bị gõ hai cái, Phương Vụ đẩy cửa bước vào.
"Tiểu Phương thúc!" Tần Trúc cười toe toét, lập tức chạy qua ôm lấy cánh tay Phương Vụ làm nũng một cách thân thiết.
"Ôi! A Trúc ngoan." Phương Vụ bị tiểu ca nhi gọi một tiếng làm cho tim tan chảy.
Xem kìa, đây mới là đứa trẻ ngoan ngoãn tâm lý nhất, đâu có giống Ngư ca nhi.
Haizz, nói nhiều cũng chỉ thêm sầu.
Đào Thanh Ngư: "Cha nhỏ."
"Bên Tam gia gia của con gọi sang ăn cơm rồi."
"Vậy... con cũng về đây! Tạm biệt Tiểu Phương thúc, tạm biệt Tiểu Ngư!"