Chương 27

Đào Ngọc Quyết há hốc mồm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn hiện rõ vẻ ngạc nhiên.

"Đừng học theo."

Đào Thanh Ngư đặt sổ sách xuống: "Học theo con thì sao chứ. Muốn làm gì thì làm, như vậy chẳng phải rất tốt sao?"

Y nghiêng người cầm lấy cái bàn tính bên cạnh, một tay gảy, tiếng "lách cách lách cách" như tiếng vó ngựa con chạy trên thảo nguyên, vừa nhanh vừa vui tai.

"Tiểu Cẩm thúc, đây là Long Môn trướng, là phương pháp tính sổ kép. Sổ sách chia làm bốn loại: Tiến, Chước, Tồn, Cai. Cốt lõi là nguyên tắc thanh sách tứ trụ, tức là tồn cũ cộng thu mới bằng chi ra cộng tồn thực."

"Tồn cũ tức là tồn cuối kỳ trước, thu mới là thu nhập kỳ này, chi ra là chi tiêu kỳ này, tồn thực là tồn cuối kỳ này."

Đã làm chưởng quỹ nhiều năm như vậy, Đào Cẩm nghe một chút là hiểu.

Hắn cầm lấy tờ giấy viết như gà bới của Đào Thanh Ngư, miệng lẩm nhẩm, một lúc sau đột nhiên bật cười.

Hắn liên tục vỗ bàn: "Tuyệt! Tuyệt! Tuyệt!"

"Như vậy, hai bên khớp lại, cho dù một bên có sai cũng có thể từ bên kia mà suy ra. Sổ sách ngay lập tức rõ ràng, không cần lo tính sai nữa!"

"Tuyệt diệu, tuyệt diệu! Ha ha ha ha!"

Đào Thanh Ngư thấy hắn hưng phấn đến mức đi vòng quanh trong phòng, nghiêng người đi, tay chống lên bàn.

Ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt, y nheo mắt lại. Chậm rãi nói: "Hình như sau này phát triển còn có tứ cước trướng nữa thì phải."

Ấn tượng sâu sắc nhất của Đào Thanh Ngư là bốn người cầm bàn tính vây thành bốn góc, lách cách lách cách gảy bàn tính. Đừng nói, trông cũng khá thú vị.

Y bị ánh nắng mặt trời làm cho buồn ngủ, dứt khoát ngừng động não.

"Thôi, thúc tự mò đi." Quá trình của lịch sử rồi sẽ phát triển đến bước đó, chỉ là nhanh hay chậm mà thôi.

Y là một kẻ nghiệp dư, biết được đến đây đã là rất tốt rồi.

Hai người một đứng một ngồi, một động một tĩnh. Hoàn toàn đảo ngược vai trò so với lúc nãy.

Bốn đứa nhỏ như gà con co rúc vào nhau, mở to đôi mắt tròn đặc trưng của nhà họ Đào thì thầm.

"Tiểu Cẩm thúc làm sao vậy?"

"Vui đến phát điên rồi."

"Đại ca ca thật lợi hại, còn có thể dạy cả Tiểu Cẩm thúc nữa!"

"Vốn dĩ đại ca ca đã rất lợi hại rồi, chỉ là bây giờ càng lợi hại hơn thôi." Đào Thanh Gia nói nhỏ.

Đào Thanh Ngư mở mắt, đôi mắt hạnh trong veo phản chiếu hình ảnh bốn đứa trẻ: "Ta nghe thấy rồi đấy nhé."

Y vỗ tay đứng dậy: "Tiểu Cẩm thúc, không còn việc của con nữa chứ?"

"Đi đi đi."

Đào Thanh Ngư: "Đừng quên mời khách."

Nói xong, y ra khỏi thư phòng. Bốn đứa nhỏ nối đuôi nhau đi theo phía sau.

Y đi, bốn đứa này cũng đi. Y dừng, chúng nó cũng dừng.

"Có chuyện gì?" Đào Thanh Ngư cúi đầu, nhìn một đứa trẻ hỏi.

"Không có gì." Đào Ngọc Quyết nói.

Đào Thanh Ngư nhướng mày.

Vậy là y được trẻ con yêu thích rồi sao?

"Được, không có chuyện gì thì ta có chuyện đây. Mấy đứa học chữ ở chỗ Tiểu Cẩm thúc thế nào rồi, viết cho ta xem."

Mấy đứa nhỏ nhìn nhau một cái, lập tức ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Đào Thanh Ngư hừ một tiếng.

Xem ra không thích đọc sách là bản tính của trẻ con từ đời này qua đời khác mà.

***

Buổi trưa nắng đẹp, trong nhà lần lượt dọn món ăn ra.

Đào Thanh Ngư ngồi cùng bàn với cha nhỏ của mình, lặng lẽ nhìn lên bàn. Canh thịt viên, cá chua cay, thịt chiên giòn, thịt ba chỉ xào...

Nhà Tam gia gia của y đúng là hào phóng.

"Ăn đi." Tam nãi nãi lớn tuổi nhất trên bàn lên tiếng.

Đào Thanh Ngư nhìn phụ thân mình một cái, lặng lẽ đưa đũa về phía đĩa thịt ba chỉ xào.

Miếng thịt vào miệng, hương vị rất bình thường, nhưng mũi Đào Thanh Ngư lại cay cay.

Chỉ có lúc này y mới nghĩ đến kiếp trước mình đã sống những ngày tốt đẹp như thế nào.

Hu hu... thơm quá...

Y từ trước đến nay chưa bao giờ thèm thịt, bây giờ lại giống như một đứa trẻ, ăn ngon lành.

Tất nhiên, y không phải là người duy nhất.

Những người lớn ngồi đây đều đã quen với những ngày tháng khổ cực, thậm chí có người chỉ có vào dịp năm mới mới được ăn no một bữa thịt.

Mà bữa ăn này thậm chí còn có thể so sánh với hai bữa cơm tất niên.

Không có gì bất ngờ, mọi người đều ăn no căng bụng.

Lúc rời bàn, thức ăn trên bàn đã được dọn sạch sẽ, không để lại chút nào cho chủ nhà.

Ăn no uống đủ, cũng không còn việc gì của mọi người nữa.

Chủ nhà mời mọi người tối đến dùng bữa, Đào Thanh Ngư cũng theo cha nhỏ về nhà.

Trước tiên y bỏ khúc xương đã gói về vào bát cơm của Tiểu Hoàng nhà mình, xoa xoa đầu nó, cơn buồn ngủ ập đến, y chậm rãi ngáp một cái.

Mùa đông rất thích hợp để ngủ, hay là ngủ một giấc trưa đi.

***

Đang ngủ, Đào Thanh Ngư đột nhiên giật mình tỉnh giấc.

Ánh nắng từ cửa sổ chiêys vào, những hạt bụi li ti như những con cá con lơ lửng trong ánh vàng. Đào Thanh Ngư thoáng chốc hoảng hốt, theo bản năng gọi: "Cha nhỏ, cha nhỏ!"

"Đây đây, gọi hồn đấy à!" Phương Vụ đẩy cửa bước vào, trên tay vẫn còn cầm cái gáo hồ lô trộn thức ăn cho gà.

"Có chuyện gì?"

Nhìn thấy mồ hôi trên trán ca nhi, Phương Vụ trong lòng giật mình, vội vàng đặt gáo hồ lô xuống ôm y vào lòng: "Gặp ác mộng sao? Hay là không khỏe ở đâu?"

Đào Thanh Ngư ngửi thấy mùi hoa nhài thoang thoảng trên người Phương Vụ, nhịp tim đập thình thịch dần dần ổn định lại.

Y chậm rãi chớp mắt: "Con mơ thấy A Trúc."

"A Trúc vẫn khỏe, hôm nay mới thấy nó cùng ông nó lên huyện." Phương Vụ lau trán cho y, vết chai sần hơi thô ráp lướt qua da, hơi gai gai, nhưng lại khiến người ta yên lòng.

"Lên huyện rồi?"

"Ừm."

"Biết đâu đã về rồi, vừa hay hôm nay không có việc gì, con cũng đừng ru rú trong phòng. Ra ngoài đi dạo đi."

Đào Thanh Ngư buông cha nhỏ ra, khẽ gật đầu.

Phương Vụ lấy bộ quần áo bên cạnh khoác lên vai y: "Đừng ngồi không nữa, mặc quần áo vào kẻo bị lạnh."

Đào Thanh Ngư cười với cha nhỏ của mình, chậm rãi mặc quần áo.

Hôm qua A Trúc mới nói phải đi xem mắt, bây giờ y đã mơ thấy cậu gặp phải người không tốt.

Cha nhỏ lại nói hôm nay cậu cùng ông lên huyện, chắc là đi xem mắt rồi.

Không được, lát nữa y phải đi hỏi xem sao.

Chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời của A Trúc, không thể qua loa như vậy được.