"Gâu gâu!"
Tần Trúc xuống khỏi người Đào Thanh Ngư, quay sang ôm lấy con chó con mập ú: "Lão Hoàng mất rồi, chẳng phải ngươi nói không nuôi chó nữa sao, sao lại ôm một con về rồi."
"Còn không phải vì nhà suýt có trộm."
Tần Trúc che miệng, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt: "Thôn chúng ta còn có trộm đến sao? Nhà ngươi có bị mất thứ gì không?"
"Không sao, bị đánh chạy rồi."
Tần Trúc sờ đầu chó con: "Vậy thì nuôi vẫn tốt hơn."
Bạn thân đã về, Đào Thanh Ngư nhanh tay vớt xong đám bọ nước. Nghĩ đến món cá mà cha nhỏ dặn, lại đành phải chuyển sang những con mương khác có nhiều cá hơn.
Tần Trúc đi theo sau Đào Thanh Ngư, kể về những chuyện mình đã trải qua ở nhà ngoại những ngày này.
Đào Thanh Ngư lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại một câu.
Lại nhớ đến chuyện xem mắt mà cậu nói, bèn hỏi: "Là ông ngươi gọi các ngươi về à?"
"Ừm. Ông đã xem được nhà rồi."
"Nhà nào?"
Tần Trúc cúi đầu, tâm trạng rõ ràng sa sút: "Không nói với ta."
"Chẳng phải ngươi đã có người trong lòng rồi sao?"
Tần Trúc đá đám cỏ trên mặt đất, cúi đầu xuống nói: "Thích thì có ích gì, phải được ông đồng ý mới được."
Mấy ca nhi trong nhà cậu đều là do ông nội chọn cho. Nhà nào cũng nói ca nhi nhà cậu gả đi là tốt nhất, nhưng chỉ có mình cậu biết, các ca ca của cậu đều sống bình thường. Tốt nhất cũng chỉ là tương kính như tân với tướng công.
"Nếu có thể giúp được gì, ngươi cứ nói với ta một tiếng."
Tần Trúc ôm lấy tay Đào Thanh Ngư lắc lư, tâm trạng buồn bã tan biến ngay: "Ta biết Tiểu Ngư là tốt nhất."
"Ta ra ngoài hái rau, phải về thôi."
"Ta đi cùng ngươi." Đào Thanh Ngư chọn mấy con cá lớn bỏ vào giỏ của cậu.
Tần Trúc cũng không từ chối, cười ngây ngô nhìn y.
Đưa Tần Trúc về nhà, Đào Thanh Ngư cũng về nhà giao nhiệm vụ.
Bên này y vừa rời đi, Tần Trúc đã bị ông nội mình gọi lại: "Về cùng Ngư ca nhi à?"
Tần Trúc: "Chẳng phải ông nội đã thấy rồi sao?"
"Hừ, thấy rồi thì sao. Đã nói con không được chơi với nó mà con cứ không nghe, cũng không ra ngoài nghe xem danh tiếng của nó thế nào."
"Ông!"
"Được được được, ta không nói nữa. Ngày mai sửa soạn cho tươm tất, cùng ta lên huyện một chuyến." Tần Lý trưởng* nghiêm mặt nói.
*Là một chức danh quan trọng ở cấp quản lý thấp nhất (cấp làng, xã) trong hệ thống hành chính thời xưa.
Tần Trúc biết đây là đi xem mắt rồi.
Nụ cười trên môi cậu tắt ngúm, đá đá chân xuống đất, nhỏ giọng "vâng" một tiếng.
***
Ngày hôm sau.
Trời vừa sáng, tiếng lợn kêu vang vọng khắp thôn Bảo Tuyền.
Đám đàn ông nhà họ Đào sáng sớm đã sang nhà Đào Hữu Phòng giúp đỡ. Con lợn béo nuôi cả năm trời bị mấy người đàn ông to lớn đè chặt.
Dao trắng vào, dao đỏ ra.
Máu tươi lập tức tuôn như suối, chảy vào chậu gỗ bên dưới.
Đào Thanh Ngư vốc một nắm muối rắc vào chậu tiết lợn, đang xem say sưa thì đột nhiên bị túm cổ áo.
"Ngư ca nhi đi ra chỗ khác, ca nhi đứng đây làm gì, gan to thật."
Đào Thanh Ngư thấy là tam nãi nãi của mình, cười nói: "Ngày nào con cũng mổ cá, chưa mổ lợn bao giờ. Nhìn cũng giống mổ cá, có gì mà sợ."
"Ngươi cái tiểu ca nhi này, không học cái tốt."
Đào Thanh Ngư ôm đầu: "Con học cũng tốt mà."
Thời buổi này, lợn nhà nuôi là giống lợn đen bản địa. Không giống như đời sau du nhập giống lợn nước ngoài có thể nuôi đến hơn hai trăm cân. Con lợn này hơn một trăm cân đã là béo lắm rồi.
Lợn sau khi tiết được khiêng đến chiếc nồi lớn trên mặt đất.
Nồi được đặt trên một cái hố đào trên đất, trong nồi đang đun nước. Nước nóng dội lên mình lợn, một mùi hôi xộc vào mũi.
Lông lợn đã được trụng nước nóng rất dễ cạo, mấy người vây quanh không lâu sau đã cạo sạch.
Sau khi cạo lông xong, cần dùng móc móc vào chân lợn, treo ngược lên cái thang gỗ đã được dựng sẵn.
Lúc này, người mổ lợn chỉ cần dùng dao rạch một đường trên bụng lợn.
Giống như cắt đậu phụ, vô cùng mượt mà.
Bụng lợn theo đó mở ra, tiếp theo là lấy nội tạng.
Lúc này trong bụng lợn vẫn còn hơi nóng, từ từ bốc lên.
Lấy nội tạng xong, đầu lợn được chặt ra, mình lợn chẻ làm đôi. Lúc này mới đồng loạt chuyển lên tấm phản cửa đã được tháo xuống. Cắt thịt thành từng tảng là được.
Vì phải xào món lòng lợn, nên trước tiên phải xẻ ra một miếng thịt để dùng trước trong bếp.
Số lòng lợn còn lại bên này, cần thêm mấy người đi rửa sạch. Thường dùng tro bếp xát đi xát lại, rửa qua nước mười mấy lần mới sạch.
Nhà họ Đào có nhiều người làm việc, không cần đến Đào Thanh Ngư.
Y đi loanh quanh một hồi, đành phải quay về chơi với mấy đứa nhỏ.
"Đại ca ca, Tiểu Cẩm thúc gọi huynh kìa." Đào Thanh Gia chạy tới, cười toe toét, để lộ chiếc răng cửa bị sún.
Đào Thanh Ngư: "Tiểu Cẩm thúc gọi ta làm gì?"
Cậu nhóc lắc đầu: "Không biết ạ."
Hôm nay thời tiết đẹp, sương mù mỏng trong khe núi trước cửa lúc sáng sớm đã tan đi, ánh nắng như vụn vàng rải khắp thôn Bảo Tuyền.
Nhà Tam gia gia đã sắp xếp những chiếc ghế dài, bàn mượn từ khắp nơi trong sân, các tẩu tẩu các thúc thúc đến giúp đều đang vừa phơi nắng bên ngoài, vừa bận rộn nhặt rau thái rau.
Đào Thanh Ngư đi qua khoảng sân người qua kẻ lại, tiến về phía thư phòng của Tiểu Cẩm thúc.