Trong nhà chính, giọng của Đào Hữu Lương truyền ra: "Ngư ca nhi, còn không mau đi ăn cơm."
"Con biết rồi ông!"
Tắm rửa xong, bộ quần áo bán cá được thay ra. Đào Thanh Ngư mặc một bộ đoản đả* màu chàm đã giặt đến bạc màu đi ra. Mái tóc dài ngang lưng ướt sũng xõa trên vai.
*Dùng để chỉ một loại trang phục gọn gàng, tay áo và thân áo ngắn, tiện cho việc vận động, thường bao gồm áo ngắn và quần.
Phương Vụ trông thấy, vội vàng kéo y vào bếp sưởi ấm.
"Tóc cũng không lau khô!" Ông giật lấy chiếc khăn trong tay Đào Thanh Ngư rồi trùm lên đầu y.
Đào Thanh Ngư ngáp một cái, nghiêng đầu, dựa vào người cha nhỏ của mình. Uể oải nói: "Đói quá..."
"Ai bảo con không ăn cơm xong rồi hãy tắm." Phương Vụ bực bội nói.
Bữa ăn của nhà họ Đào bình thường, nhưng một ngày ăn ba bữa.
Sáng nay ăn đơn giản, vẫn là bánh bột ngô với cháo loãng. Nếu không phải lúc về được ăn một cái bánh nhân thịt, bây giờ Đào Thanh Ngư đã ngã lăn ra đất không bò dậy nổi rồi.
Người nhà đợi không được họ về đã ăn trước, bây giờ thức ăn cũng nguội rồi, phải hâm lại.
Tóc lau cũng gần khô, Đào Thanh Ngư ngồi trước bếp nhóm lửa.
Phương Vụ bưng một đĩa tóp mỡ xào cải thảo, một đĩa củ cải thái sợi lên.
Lửa bếp nhà nông rất lớn, chảo vừa nóng, đổ rau vào xào vài cái. Lớp mỡ gần như không nhìn thấy bám trên rau lập tức tan ra.
Đào Thanh Ngư hít một hơi thật sâu: "Ừm! Thơm quá!"
Phương Vụ hừ cười, tay trải đều rau trong đáy chảo: "Đói rồi thì ngửi cái gì cũng thơm."
Lúc này, Đào đại lang vai cũng vắt một chiếc khăn đi vào.
Đào Thanh Ngư tự giác đứng dậy, nhường chỗ cho phụ thân mình.
Chợt cảm thấy hôm nay bên tai thiếu thiếu gì đó, Đào Thanh Ngư nhìn một vòng rồi hỏi: "Mấy đứa nhỏ đâu rồi?"
"Tiểu Cẩm thúc của con về rồi, chúng nó bị dẫn qua đó chơi rồi."
Tiểu Cẩm thúc tên là Đào Cẩm, là con trai út của Tam gia gia Đào Hữu Phòng.
Năm nay hai mươi tám tuổi, là người đọc sách đàng hoàng duy nhất trong đại gia tộc họ Đào. Hiện đang làm kế toán trong huyện, xem như là người có cuộc sống tốt nhất trong nhà họ Đào.
Tiểu Cẩm thúc có một đại ca nhi, tên là Đào Ngọc Quyết. Lớn hơn Đào Thanh Gia ba tuổi. Nó và mấy đứa nhỏ trong nhà chơi với nhau từ bé.
Đào Thanh Ngư nói: "Chắc lại bị gọi đi luyện chữ rồi."
"Luyện chữ tốt mà, còn hơn con hồi nhỏ chạy khắp núi khắp đồi làm khỉ hoang."
"Vậy thì làm khỉ hoang vẫn thoải mái hơn." Đào Thanh Ngư nghiêm túc nói.
Phương Vụ cười lạnh hai tiếng.
"Khỉ hoang nhà ai còn vào nhà ăn cơm, lên núi hái hai quả dại chẳng phải tốt hơn sao?"
Đào Thanh Ngư cười hì hì, không ở đây làm chướng mắt cha nhỏ của mình nữa.
Ăn cơm xong, Đào Thanh Ngư về phòng ngủ bù một giấc. Ngủ đến chiều dậy, y nhìn đàn cá nhỏ trong thùng gỗ ở sân sau, một tay vác vợt, một tay ôm Tiểu Hoàng ra ngoài.
Phương Vụ dặn dò: "Về sớm một chút, bắt được cá thì bắt một ít, mai mang sang cho nhà nhị gia gia và tam gia gia của con."
"Mai không bán cá à?"
"Ngày mai sang nhà tam gia gia con ăn cỗ mổ lợn, bán cá gì nữa."
Cả năm trời chỉ trông chờ vào dịp trước và sau năm mới để ăn một bữa ngon, bán cá lúc nào mà chẳng được. Dù sao cũng ở trong ao, không chạy đi đâu được.
"Con biết rồi."
Đào Thanh Ngư nuôi hai thùng gỗ đầy cá, ngày thường bận rộn, cũng chỉ buổi chiều ở nhà mới có thể ra ngoài tìm thức ăn cho cá.
Cá vàng nhỏ thích ăn bọ nước, tức là rận nước. Thứ này thường ở những nơi chất lượng nước không tốt như sông ngòi, ao tù mới nhiều.
Đào Thanh Ngư đi dọc theo con mương bên ngoài thôn, chẳng mấy chốc đã thấy mấy đám bọ nước dày đặc nổi trên mặt nước. Chúng có màu đỏ nên rất dễ nhìn thấy.
Xác định được vị trí, Đào Thanh Ngư đặt thùng gỗ và Tiểu Hoàng xuống.
Tiểu Hoàng vẫy đuôi ngửi ngửi trên mặt đất, sau đó mạnh dạn đi khám phá khắp nơi.
Đào Thanh Ngư cầm lấy vợt.
Nói là vợt, nhưng thật ra là may bằng vải. Vải bố thấm nước, vừa hay có thể vớt bọ nước.
Trong thôn không ai tìm thứ này, nên cũng có nhiều, mới vớt vài cái đã phủ đầy một lớp màu đỏ trong thùng.
Đào Thanh Ngư đang định vớt thêm một ít, ăn không hết thì sấy khô còn có thể để dành. Bỗng nhiên nghe thấy một tiếng "gâu gâu" non nớt.
Theo sau đó là một tiếng gọi trầm ấm dịu dàng.
"Tiểu Ngư!"
Mắt Đào Thanh Ngư sáng lên.
Là A Trúc!
Y ném cây sào trong tay đi, ôm chầm lấy người vừa đến.
"A Trúc, không phải ngươi nói sau năm mới mới về sao?"
A Trúc ngượng ngùng cười: "Mẹ ta nói về sớm một chút, có nhà đến xem mắt."
Đào Thanh Ngư: "Ngươi mới mười sáu tuổi."
"Mười sáu không nhỏ nữa đâu." Tần Trúc dựa vào người cậu, mặc một bộ trường sam màu xanh biếc, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác nhỏ viền lông thỏ.
Lớp lông mềm mại cọ vào mặt, rất dễ chịu.
Tần Trúc là người bạn duy nhất của Đào Thanh Ngư, là tiểu ca nhi nhà Lý Chính.
Cậu trông rất thanh tú, biết nấu ăn, biết dệt vải, biết thêu thùa... là hình mẫu ca nhi bình thường trong mắt người đời.
Đào Thanh Ngư quen biết cậu từ nhỏ, hai người cùng nhau lớn lên, quan hệ tốt như huynh đệ ruột thịt.