Phương Vấn Lê nhận ra ánh mắt đánh giá của ca nhi, lập tức đứng ngay ngắn, cũng không vội lên tiếng.
Đợi đến khi Đào Thanh Ngư cười rồi vẫy tay với hắn, Phương Vấn Lê mới bước tới.
"Ọt ọt." Đào Thanh Ngư vừa mở miệng, cái bụng đã thay y lên tiếng.
Phương Vấn Lê hơi nhướng mày: "Ông chủ Tiểu Ngư đói rồi sao?"
Mặt Đào Thanh Ngư đỏ lên, may mà da không trắng lắm nên không nhìn ra.
Y nói: "Có thể không đói sao, bận rộn cả buổi sáng rồi."
"Đoán là hôm nay ngươi được nghỉ, ta đã để lại cho ngươi con cá to nhất đấy."
Phương Vấn Lê gật đầu: "Vậy phiền ông chủ Tiểu Ngư bắt giúp, ta về nhà lấy thùng."
"Đi đi, đi đi."
Con cá to nhất cũng phải đến chục cân, cũng chỉ có vị khách thích ăn cá lại chịu chi tiền như Phương phu tử mới có thể mua một cách dứt khoát như vậy.
Phương Vấn Lê quay vào nhà, A Tu vừa hay dùng giấy dầu gói những chiếc bánh vừa ra khỏi chảo.
"Gói hai cái." A Tu nói.
Phương Vấn Lê cầm lấy rồi đi.
Ra khỏi cửa, Đào Thanh Ngư đã móc miệng cá xách con cá lớn lên rồi.
Thấy Phương Vấn Lê ra, y tiến lại gần đặt con cá vào chiếc thùng gỗ trên tay hắn, nói: "Tổng cộng tám mươi sáu văn, ta làm tròn, lấy ngươi tám mươi văn."
Phương Vấn Lê liếc nhìn y một cái, lấy ra một xâu tiền đồng, chậm rãi đếm tám mươi văn.
Khóe mắt liếc thấy khóe miệng ca nhi càng lúc càng cong lên, đáy mắt hắn cũng thoáng hiện ý cười.
Ngoan thật.
"Đây."
Đào Thanh Ngư đón lấy bằng hai tay, đôi mắt cong cong, cúi đầu như thể lấy lòng: "Cảm ơn đã chiếu cố. Lần sau lại đến nhé."
Một tay giao tiền, một tay giao cá.
Đào Thanh Ngư tươi cười rạng rỡ chạy về bên chiếc xe gỗ.
"Đợi đã." Phương Vấn Lê gọi y lại.
Đào Thanh Ngư nghiêng đầu.
"Nhà có nướng mấy cái bánh, lần đầu làm không biết có ngon không, ông chủ Tiểu Ngư nếm thử giúp ta."
Nói rồi, hắn đưa gói giấy dầu qua.
Đào Thanh Ngư nuốt nước bọt, sau đó vội vàng xua tay: "Như vậy sao được."
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết đó là bánh làm từ bột mì trắng tinh, còn lẫn cả mùi dầu mỡ, chắc chắn là bánh nhân thịt. Một cái to bằng bàn tay thế này bán ở ngoài cũng phải năm văn tiền. Sao có thể chiếm hời như vậy.
"Cầm lấy đi."
Phương Vấn Lê đặt nó vào trong cái giỏ tre nhỏ của y, sợ y trả lại, đành phải xách thùng gỗ nhanh chóng về nhà.
Cửa viện vừa đóng, hắn đứng bất động sau cửa.
"Ngươi..." Đào Thanh Ngư giơ chiếc bánh lên, nhìn cánh cửa đóng chặt đành phải thu tay lại.
Y rướn cổ gọi vào trong: "Phương phu tử! Cảm ơn nhé!"
Giọng ca nhi trong trẻo hơn cả tiếng chim bói cá.
Đôi mắt đang cụp xuống của Phương Vấn Lê run rẩy, cố kiềm chế không đáp lời.
Không lâu sau, tiếng của Đào đại lang vang lên từ ngoài cửa.
Phương Vấn Lê ra hiệu cho A Tu đang đứng nhìn bên cạnh qua lấy thùng gỗ, còn mình thì đứng yên tại chỗ.
"Ngư ca nhi, ngẩn ra đó làm gì!"
"Phụ thân, ăn bánh không?"
"Ở đâu ra vậy?"
"Khách cho."
Khách...
Rõ ràng là chữ đã nghe quen tai, lúc này lại đặc biệt không vui.
***
Ánh nắng mùa đông ở phương nam chiếu lên người rất ấm áp, khiến người ta chỉ muốn ngồi xuống đất đánh một giấc.
Nhưng trong nhà vẫn còn đang đợi, hai cha con chỉ có thể nhanh chóng về nhà.
Đào đại lang kéo xe, Đào Thanh Ngư đi bên cạnh ăn bánh. Y hiếm khi ăn chậm rãi như vậy, trông dễ nhìn hơn nhiều so với cái vẻ như mấy năm chưa được ăn cơm.
Đào đại lang nhìn mà thấy buồn cười, nói: "Bánh này ngon thật, không ngờ Phương phu tử là nam nhân mà tay nghề lại tốt như vậy."
"Tay nghề này đâu chỉ là tốt, phải gọi là tuyệt vời!"
Đào Thanh Ngư không nhịn được, cắn một miếng lớn.
Hương thịt hương hành nổ tung trong miệng, ngoài giòn trong mềm.
Sống mười mấy năm, chưa bao giờ được ăn bánh thịt làm từ bột mì trắng tinh, Đào Thanh Ngư hạnh phúc đến mức nheo cả mắt.
"Ngon quá đi..." Nếu ngày nào cũng được ăn thì hạnh phúc biết mấy.
Đào đại lang: "Biết thế sớm ta đã không ăn, cái còn lại cũng để lại cho con."
Đào Thanh Ngư: "Hôm nay bận muộn như vậy, không ăn lấy đâu sức về nhà. Hơn nữa con cũng đâu phải trẻ con, chỉ cảm thán hai câu thôi, không có tham ăn đến thế đâu."
Đào đại lang cười cười, trong miệng vẫn còn mùi dầu mỡ, nhưng lại thoang thoảng vị đắng.
Ông tự trách nói: "Nhà nghèo, cũng làm khổ ca nhi rồi."
Đào Thanh Ngư lập tức phản bác: "Khổ ở đâu chứ! Con không thấy khổ! Nhà ta cũng xem như không tệ rồi. Ít nhất còn tốt hơn nhiều so với những tá điền không có cơm ăn ở phía nam thôn."
Đào đại lang cười lắc đầu.
"Thằng nhóc lanh lợi, chúng ta phải so với những nhà tốt hơn. So với nhà tệ hơn chỉ càng ngày càng tệ đi thôi."
"Ôi dào, tốt với xấu cái gì. Con nói không khổ là không khổ, có phụ thân có cha nhỏ, cuộc sống này ngọt ngào lắm."
"Với lại không phải còn có con sao. Con nhất định sẽ cố gắng thật nhiều, sau này sẽ kiếm cho nhà một căn nhà lớn, để nhà ta bữa nào cũng được ăn bánh nhân thịt." Đào Thanh Ngư vừa nói, mắt vừa sáng lên.
"Được được được, bữa nào cũng ăn." Nụ cười trên gương mặt chất phác của Đào đại lang nở nụ cười chân thật.