Chương 19

Phương Vấn Lê cảm nhận được.

Cũng may, không dễ dàng tin người như vậy.

Hắn quay đầu lại, đôi mắt phượng chứa ý cười: "Không báo quan, ta giúp ngươi canh chừng."

Mắt Đào Thanh Ngư sáng lên.

"Được! Vậy ta làm nhanh thôi!"

Nói xong y buông tay ra, tiếp tục quay lại đánh người. Tiếng "bịch bịch" vang lên từng hồi, nghe mà ê cả răng.

Phương Vấn Lê đứng ở một bên, ánh mắt nhìn ra đầu hẻm, nhưng thật ra toàn bộ sự chú ý đều ở phía sau.

Đúng là Tiểu Ngư mà hắn biết, không bao giờ chịu thiệt.

Có điều, thủ đoạn quá nhẹ, lòng chưa đủ nhẫn tâm.

Một lúc sau, âm thanh phía sau im bặt. Cô nương kia khẽ hừ một tiếng, hàng mi rung rung, chắc là sắp tỉnh rồi.

Đào Thanh Ngư thấy người trên đất sắp tỉnh lại bị đánh ngất đi, nằm im như một con lợn chết thì nhe răng cười. Sau đó y vớ lấy cái giỏ rồi chạy biến về phía cuối hẻm.

Chạy được vài bước, y quay đầu thấy Phương phu tử vẫn chưa nhúc nhích, lại quay ngược lại tóm lấy người hắn cùng chạy.

Đến khi dừng lại, Đào Thanh Ngư dán sát người vào tường, lén lút nhìn về phía bên kia.

Cô nương kia tỉnh lại, hét lên một tiếng rồi loạng choạng bỏ chạy. Thật đáng tiếc, sao không dừng lại đá cho gã thêm vài cái.

Phương Vấn Lê đứng sau lưng Đào Thanh Ngư, cụp mắt xuống là thấy đỉnh đầu của ca nhi. Mái tóc đen nhánh vì chạy mà trở nên rối bù, chỉ dùng một dải vải thô buộc lại. Sau gáy tròn trịa lạ thường.

Ca nhi đắc ý quay người lại, nói: "Xong rồi, cảm ơn Phương phu tử."

Phương Vấn Lê: "Về à?"

"Ừm, sợ cha nhỏ ta đợi sốt ruột."

Trong lòng Phương Vấn Lê thoáng qua chút tiếc nuối, nhưng ngay lập tức đã có kế hoạch.

Người hắn đột nhiên lung lay.

Như thể đứng không vững, dáng người cao thẳng thả lỏng, vai chỉ vừa đủ dựa vào tường để ổn định lại.

"Ngươi sao vậy?"

Phương Vấn Lê nhắm mắt lại, lần đầu tiên không dám nhìn vào mắt ca nhi. "... Có chút chóng mặt."

"!!! Ngươi đi từ phía bên kia tới, chẳng lẽ cũng trúng thuốc rồi!"

Đào Thanh Ngư đâu còn nghĩ đến chuyện rời đi nữa, y đưa tay ra đỡ Phương Vấn Lê, một trận luống cuống tay chân.

"Xin lỗi Phương phu tử, ta cũng không cố ý. Ai bảo ngươi cứ nhất định phải đi từ bên kia qua làm gì."

Phương Vấn Lê khẽ nhíu mày.

Mỹ nhân lạnh lùng nhíu mày gì đó, Đào Thanh Ngư nhìn mà trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi mãnh liệt.

"Ngươi... ta đưa ngươi đi gặp đại phu."

Phương Vấn Lê: "Không sao, thuốc của ngươi không có độc chứ."

"Không có."

Phương Vấn Lê nhìn ca nhi đặt tay mình lên vai y, ân cần nói: "Ông chủ Tiểu Ngư không cần lo cho ta, ta tự về nhà nằm một lát là khỏi. Chắc cha ngươi đang đợi sốt ruột rồi."

"Không sao, ta đưa ngươi đến y quán trước."

"Không cần."

"Cần!"

Phương Vấn Lê rút tay về: "Ta về nhà."

Đào Thanh Ngư lại tóm lấy tay hắn vác lên vai mình: "Vậy ta đưa ngươi về nhà."

Phương Vấn Lê khẽ cười, như thể chóng mặt mà nhắm mắt lại.

Đào Thanh Ngư một tay nắm lấy tay hắn, một tay ôm lấy eo hắn, hì hục hì hục di chuyển về phía trước.

Nếu nhìn từ xa, trông y như đang được Phương Vấn Lê ôm vào lòng.

Ca nhi đã không được coi là thấp, nhưng đứng cạnh Phương Vấn Lê vẫn chỉ là một thân hình nhỏ bé. Bờ vai y dựa vào trông thật mỏng manh.

Ca nhi cúi đầu, có thể thấy rõ đốt sống lồi lên trên gáy.

Gầy quá.

Hai người chưa bao giờ gần nhau đến thế, đối với Phương Vấn Lê, nó như một giấc mơ. Nếu có thể, hắn chỉ mong được đi như thế này mãi.

Nhưng không được.

Ít nhất là bây giờ vẫn chưa được.

Hắn mở mắt ra, dừng bước, người cũng hơi đứng thẳng lại. "Ông chủ Tiểu Ngư, buông ta ra được không?"

"Không buông. Trách nhiệm của ta, ta phải chịu."

Phương Vấn Lê thấy một Đào Thanh Ngư bướng bỉnh như vậy chỉ cảm thấy đáng yêu. Hắn dịu giọng như đang dỗ dành: "Làm vậy sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi."

"Danh tiếng không ăn được."

"Nhưng danh tiếng ảnh hưởng đến việc có cơm ăn."

"Được." Đào Thanh Ngư dứt khoát đổi thành đỡ Phương Vấn Lê, hơi ngẩng đầu nhìn hắn: "Như vậy được chưa?"

Ông chủ Tiểu Ngư như thế này, đôi mắt càng tròn hơn, giống như một chú mèo con.

Phương Vấn Lê: "Cũng không được."

"Vậy ta buông ra ngươi đi được không?"

"Đi được, chỉ là hơi chậm một chút."

Đào Thanh Ngư do dự một lát, thử buông tay ra. Phương Vấn Lê chậm rãi di chuyển, điệu bộ rất ra dáng một người vừa trúng thuốc.

Đào Thanh Ngư giữ lời. đưa người đến tận cửa nhà.

Trong lòng thật sự lo lắng cha nhỏ đợi sốt ruột, y tùy ý vẫy tay rồi chạy đi. Không đợi Phương Vấn Lê nói lời từ biệt.

Người đi rồi, Phương Vấn Lê cũng trở lại bình thường.

"A Tu."

Sau cánh cửa, A Tu bước ra. Ánh mắt nhìn Phương Vấn Lê cứ như đang nhìn một con cáo già. Thật quá vô liêm sỉ.

"Chủ tử."

"Là năm ngày sau đúng không?"

"Vâng."