Chương 18

Trong khoảng thời gian này, Đào Thanh Ngư cũng đã ở nhà đủ rồi. Nửa tháng, tên kia hẳn là đã có thể đi lại được rồi.

"Cha nhỏ, ngày mai con lên huyện nha. Tiện thể con mang bột này đi bán luôn."

Nhà họ Đào cũng không phải ngày nào cũng bán cá.

Ngày hôm sau, trên xe chỉ chở bột khoai lang. Hai cha con đẩy xe lên huyện.

Bán bột khoai lang phải đến khu chợ rau, mùa này chính là lúc có nhiều bột khoai lang.

Sắp đến dịp lễ, thứ bột này rất dễ bán.

Người dân huyện Minh Thủy đều thích mua về để chiên thịt giòn, nấu canh thịt hoặc cho một ít vào trộn khi xào thịt. Thịt làm như vậy sẽ rất mềm.

Khách hàng mua ba năm cân, hoặc mười, hai mươi cân. Nhanh hơn bán cá nhiều.

Đào Thanh Ngư vừa bán vừa để ý con đường chính ở cổng huyện. Đến khi bột trên xe sắp bán hết, Đào Thanh Ngư đã nhìn thấy người.

Y nói với phụ thân mình là đi dạo trong huyện một chút, sau đó đeo cái giỏ đựng một ít đồ núi rồi lén lút đi theo.

A Tu vốn đang đi sau Vạn Sơn Nhai, thấy Đào Thanh Ngư theo tới thì giật mình. Hắn không nghĩ ngợi gì, vội vàng chạy vào hẻm Tiến Phúc.

Ở nhà buồn chán nửa tháng, chân đã gần như khỏi hẳn, Vạn Sơn Nhai vui vẻ đi về phía phố Liễu ở sâu nhất phía tây.

Phố Liễu là nơi tụ tập của những kẻ hạ lưu.

Nơi này có sòng bạc, có thanh lâu, còn có một số dân nghèo không sống nổi phải vật lộn qua ngày ở đây.

Tất cả các ca nhi, cô nương nhà lành trong huyện đều được dặn dò không được đến phố Liễu.

Đào Thanh Ngư đi một lúc, bước chân dần chậm lại.

Bởi vì từ trong con hẻm phía trước có một cô nương bước ra, Vạn Sơn Nhai đã chặn người lại.

Cặn bã!

Vạn Sơn Nhai quay đầu lại.

Đào Thanh Ngư lùi sang một bên nhanh chóng tránh né, khi ló đầu ra nhìn lần nữa thì phát hiện tên khốn đó không chỉ buông lời trêu ghẹo, mà còn to gan lớn mật bịt miệng người ta kéo vào con hẻm hẻo lánh đó.

Con hẻm bên này không giống những con hẻm phía đông, không có mấy người qua lại.

Đào Thanh Ngư hít một hơi thật sâu, nhanh chóng lấy đồ trong lòng ra.

Nghe thấy tiếng kêu khóc bị bịt miệng trong hẻm, Đào Thanh Ngư giơ tay vung vào trong. Bột trắng bay lên cao, gió vừa hay thổi vào trong hẻm, tạt thẳng vào mặt Vạn Sơn Nhai.

Lo lắng chưa đủ, Đào Thanh Ngư lại nhanh chóng rút chiếc rìu giấu trong gùi ra, dùng sức đập mạnh vào lưng kẻ đã choáng váng kia.

Hai tiếng "bịch, bịch".

Cô nương kia cũng ngất đi.

Đào Thanh Ngư lui ra ngoài hẻm đợi một lát, sau đó dùng khăn vải bịt miệng mũi rồi đi vào.

Y kéo cô nương kia sang một bên dựa vào tường, tránh xa đám bột thuốc, rồi lấy bao bố trong giỏ ra trùm lên đầu Vạn Sơn Nhai.

Tay không nương sức, y đấm đá túi bụi vào kẻ đang nằm trên đất. Thậm chí còn chăm sóc đến những chỗ mà đêm đó chưa kịp chăm sóc.

Chỉ nghe thấy kẻ bị trùm bao bố rên lên một tiếng đau đớn.

"Ông chủ Tiểu Ngư đang làm gì vậy?"

Đào Thanh Ngư đang đánh hăng say, tưởng người trong bao bố đã tỉnh, cả người đột nhiên cứng đờ.

"Ông chủ Tiểu Ngư?"

Đào Thanh Ngư chớp chớp mắt, quay đầu lại.

"Ha, ha ha... là Phương phu tử à." Đào Thanh Ngư vội vàng hạ bàn tay đang giơ lên: "Cái đó, Phương phu tử dùng bữa chưa?"

"Dùng rồi." Phương Vấn Lê đưa mắt nhìn Đào Thanh Ngư.

Hắn nhìn hàng mi dài đang hoảng hốt chớp chớp của Đào Thanh Ngư, khóe miệng cong lên.

"Ông chủ Tiểu Ngư, ta nhìn thấy cả rồi."

Phương Vấn Lê từ đầu kia của con hẻm đi tới, từ từ đến gần, cho đến khi đứng ngay cạnh Đào Thanh Ngư.

Đào Thanh Ngư quyết định vò đã mẻ lại sứt*, vung vẩy tay nói: "Thấy thì thấy, ta đây là thấy việc nghĩa hăng hái làm, trừ hại cho dân."

*Có nghĩa là "cái vò đã mẻ, lại còn sứt", dùng để chỉ tình trạng một người hoặc sự vật đã có khuyết điểm, sai sót, thay vì sửa chữa, lại càng làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, mặc kệ mọi thứ.

Trong giới ca nhi, Đào Thanh Ngư được coi là cao, nhưng không thể so với Phương Vấn Lê có mọi điều kiện đều hơn hẳn người thường.

Y phải ngẩng mặt lên mới nhìn được hắn.

Bởi vì vừa mới hoạt động một lúc, chiếc khăn trên mặt đã rơi xuống. Gương mặt lộ ra ửng hồng, thường xuyên bị gió lạnh mùa đông thổi nên có chút thô ráp như miếng vải bị cọ xát nhiều.

Đôi mắt là linh động nhất, giống như nai con trong rừng. Lại tựa như chứa đựng một dòng suối trong, có thể soi tỏ cả những tâm tư đen tối nhất của con người.

Sống mũi của ca nhi thẳng tắp, màu môi như nước hoa móng tay bị nghiền nát, đỏ hồng xinh đẹp.

Phương Vấn Lê thầm nghĩ: Lâu rồi không gặp.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, hắn nhớ lại lời nói mạnh miệng của ca nhi, không biết phải phản bác thế nào.

Nhưng nghĩ đến việc y một mình đến đây, lòng hắn chợt chùng xuống.

"Dù vậy, ông chủ Tiểu Ngư một mình đến đây, thật sự không nên... Ta đi báo cho người của huyện nha."

Phương Vấn Lê làm bộ muốn đi.

"Không được!" Đào Thanh Ngư vội tóm lấy cổ tay hắn.

Phía trong cổ tay bị vết chai sần trong lòng bàn tay ca nhi lướt qua, Phương Vấn Lê cố gắng định thần lại.

"Tại sao không được?"

"Ta... ta đã bỏ thuốc mê."

Thuốc mê?

Lúc nãy đi tới hắn có ngửi thấy một chút mùi.

Phương Vấn Lê thầm thở dài.

Hắn vẫn đi vài bước về phía đầu hẻm.

"Ngươi đừng đi." Đào Thanh Ngư nắm chặt túi đựng thuốc mê, nhìn gáy của Phương Vấn Lê, do dự không biết có nên ra tay không.