Hôm qua trời mưa, hơi nước trên mặt đất trong huyện vẫn chưa tan. Sáng sớm sương mù cũng dày đặc, trắng như sữa bò, cách vài thước đã không nhìn thấy người.
Đến giờ Thìn, sương mù hơi tan, trong huyện mới dần náo nhiệt trở lại.
Y quán Chu Thị.
Tiểu dược đồng tuổi còn nhỏ ngáp một cái rồi mở cửa. Gió lạnh đột ngột ùa vào khiến người ta rùng mình một cái, cơn buồn ngủ bị thổi bay hoàn toàn.
Bên ngoài đã có bệnh nhân chờ sẵn. Nghe tiếng ho khan xen kẽ, hẳn là không ít người bị nhiễm phong hàn trong mùa đông.
Y quán Chu Thị là y quán gia tộc.
Nhà họ Chu đời đời bám rễ ở huyện Minh Thủy, y thuật đời đời tương truyền, tổ tiên còn từng làm ngự y. Vì vậy, người dân trong huyện đa số đều thích đến đây khám bệnh.
Hôm nay, đại phu ngồi khám là Chu Lệnh Nghi, cháu đích tôn của lão đại phu Chu Khởi Hồng. Tuy mới ở tuổi nhược quán nhưng hắn đã được nhà họ Chu định sẵn là người thừa kế y quán đời tiếp theo.
Ngoài hắn và tiểu dược đồng, trong y quán còn có đê đệ Chu Tiểu Lục, ở đây phụ giúp.
"Đại phu Tiểu Chu, xem giúp cháu trai nhà ta với. Hôm qua nó chỉ ăn một chút cháo với thịt băm, đến tối thì bắt đầu vừa nôn vừa tiêu chảy. Thầy lang trong thôn cũng xem rồi, nhưng thuốc không tài nào đổ vào được, mãi mà chẳng thấy hiệu quả."
Đứa bé khóc đến không còn sức, cả nhà sốt ruột theo. Vội vàng mò mẫm trong đêm để lên huyện.
Chu Lệnh Nghi ra hiệu cho người nhà ngồi xuống, ánh mắt rơi trên người đứa bé đã ăn cháo thịt.
"Trẻ sơ sinh mới ba tháng tuổi, sao có thể cho ăn những thứ này được."
Người phụ nữ nói: "Chẳng phải là nghĩ rằng cuộc sống gia đình đã khá hơn, cũng muốn cho đứa nhỏ ăn ngon một chút."
Không thể chậm trễ, Chu Lệnh Nghi nhanh chóng khám bệnh.
Vừa xem xong cho một người, người tiếp theo đã ngồi ngay trước mặt. Bệnh nan y thì ít, nhưng không kham nổi vì bệnh nhân quá đông. Chu Lệnh Nghi một hơi xem hết bệnh cho những người đến khám buổi sáng, lúc xong thì bụng đã đói cồn cào.
Hắn đứng dậy, từ từ cử động vai và lưng đang cứng đờ.
Đang định ra sau nhà ăn cơm thì một bóng người cao lớn bước vào từ cửa y quán, che mất hơn nửa ánh sáng trong phòng.
"Buổi chiều hãy quay lại."
"Buổi chiều không rảnh."
Chu Lệnh Nghi khựng lại, nhìn rõ người đến, y nói: "Ta còn đang tự hỏi là ai, hóa ra là Phương phu tử."
Phương Vấn Lê mặc áo bào phu tử màu trắng xanh, dáng người cao ráo như hạc. Mái tóc đen được búi cao, dùng một cây trâm ngọc thanh trúc cài lại. Dáng vẻ tao nhã, đoan chính.
Nói theo lời của Chu Lệnh Nghi thì chính là ra vẻ người tử tế.
"Khám bệnh?"
"Lấy thuốc."
"Thuốc gì? Chẳng lẽ ngươi biết ta vừa đi phủ Giang Dương về, mang theo không ít thuốc tốt cải thiện sức khỏe, tráng dương bổ thận?"
Phương Vấn Lê khẽ nhướng mí mắt.
"Thuốc trị nẻ."
Chu Lệnh Nghi "chậc chậc" hai tiếng: "Ta nói này, năm trước, năm kia, năm kìa ngươi đã lấy nhiều như vậy rồi, năm nay dứt khoát bỏ đi. Phu lang đó lại chẳng phải của ngươi. Giống như mèo canh chậu cá vậy, lấy thuốc rồi cũng chỉ có thể đứng nhìn thì có ích gì."
Chu Lệnh Nghi bước tới, ra vẻ huynh đệ tốt mà choàng tay lên vai Phương Vấn Lê.
Phương Vấn Lê nghiêng người né tránh.
Chu Lệnh Nghi hụt một cái, thành thục đổi thành tư thế chắp tay sau lưng. Hắn hừ một tiếng: "Người cô đơn. Mấy loại thuốc đó đều là thuốc tốt, ngươi lấy cũng không dùng đến, không bán."
Nói rồi hắn đi vào phía sau tiệm thuốc.
Phương Vấn Lê bất chợt lên tiếng: "Năm nay có thể dùng được."
Chu Lệnh Nghi: "Dùng vũ lực?"
"Cưới hỏi đàng hoàng."
Chu Lệnh Nghi cười phá lên: "Được, ta tin ngươi lần cuối. Tiểu Lục, lấy cho hắn."
"Đại phu! Đại phu!"
Tiếng nói vừa dứt, một giọng nói gấp gáp từ ngoài cửa truyền vào, nghe như là bệnh cấp tính.
Chu Lệnh Nghi nhăn mặt, ôm bụng xoa xoa. "Đều tại ngươi, làm lỡ bữa cơm của ta."
Phương Vấn Lê: "Không chết đói được đâu."
Chu Lệnh Nghi tức tối chỉ ra cửa: "Ngươi cút đi!"
Phương Vấn Lê lùi sang một bên, khóe mắt liếc thấy người vừa đến, ánh mắt chợt dừng lại. Bàn tay buông thõng bên người khẽ động.
"Đại phu xem giúp chân của ta với."
"Ối, gãy rồi." Chu Lệnh Nghi ngẩng đầu thấy Phương Vấn Lê đã lấy thuốc mỡ trị nẻ mà vẫn còn đứng đó, cũng không biết người này còn muốn làm gì.
Phương Vấn Lê đi đến chiếc ghế đẩu phía sau quầy thuốc ngồi xuống, hàng mi dài cụp xuống, ánh mắt bất định.
Bên kia, Chu Lệnh Nghi đã bắt đầu kiểm tra.
"Ngươi bị lăn xuống dốc à, cả người toàn bùn."
Cơ thể người nam nhân cứng đờ trong giây lát, rồi lại tiếp tục đau đớn kêu la không ngớt.
Chu Lệnh Nghi cứ chạm vào một cái là người nam nhân lại run lên một cái, khiến hắn phải bảo Tiểu Lục qua giữ người lại.
Bận rộn một hồi, nối xương rồi cố định xong, Chu Lệnh Nghi kê đơn thuốc cho gã.
"Tên?"
"Vạn Sơn Nhai."
Bàn tay đang vuốt ve bình sứ của Phương Vấn Lê khựng lại.
Bút lông lướt nhẹ trên giấy, đơn thuốc đã xong, Chu Tiểu Lục bên này thành thạo bốc thuốc.
Chu Lệnh Nghi hỏi: "Ngươi về nhà thế nào?"
Mặt mày Vạn Sơn Nhai sưng vù, uể oải nói: "Phiền đại phu cho người đến quán rượu nhà họ Trần ở phố Liễu gọi huynh đệ của ta là Vương Chương."
"Vậy ngươi chờ đi."