Chương 13

Bên này cha con nhà họ Đào về nhà, Vạn Lan Hoa tự cho là mình chịu thiệt cũng hùng hổ trở về thôn Nhị Lý.

Nhưng bà ta không về nhà mình, mà rẽ sang nhà Vạn Sơn Nhai.

Người còn chưa vào sân đã la lối om sòm.

"Cháu trai ngoan của ta ơi, ngươi xem đi này. Phu lang của ngươi còn chưa về nhà đã dám hung dữ với cô cô của ngươi rồi. Mai mốt người về rồi, ngươi phải dạy dỗ lại cái đồ không nghe lời đó cho ta!"

"La lối cái gì?"

Cửa sổ gần đó bị một vật gì đó ném vào kêu "ầm" một tiếng, ngay sau đó giọng nói khàn khàn của một người nam nhân từ trong nhà vọng ra.

"Sơn Nhai à, ngươi phải trút giận cho ta!"

Hôm qua Vạn Sơn Nhai đi kỹ viện chỉ ngủ được nửa đêm, hôm nay về nhà ngủ bù, vừa mới ngủ say đã bị cô cô của mình gọi dậy. Gã vô cùng bực bội.

Mãi sau mới nghe được chuyện phu lang mà Vạn Lan Hoa nói, gã mới có chút hứng thú.

Mang theo một thân mùi rượu, quần áo xộc xệch cứ thế đi ra, ngồi phịch xuống ghế như không có xương, hai chân gác lên bàn. "Này đại cô, sáng sớm tinh mơ bà la lối cái gì?"

"Còn không phải là phu lang của ngươi đó sao?"

"Cái người nhà họ Đào đó?"

"Chứ còn ai vào đây nữa. Cả nhà bọn họ keo kiệt bủn xỉn, cô của ngươi đến sạp cá của nó xin ít cá ăn mà cũng bắt ta trả tiền, nó còn muốn bước vào cửa nhà họ Vạn ta nữa không?"

Vạn Sơn Nhai là kẻ không nát rượu thì cũng đi kỹ viện, nên chẳng mấy khi nghe chuyện về Đào Thanh Ngư, cũng không quen biết người này.

Gã chỉ hứng thú một điều: "Trông thế nào?"

Vạn Lan Hoa trợn trắng mắt: "Trông như một con hồ ly tinh, sau này ngươi phải coi chừng cho kỹ, coi chừng nó đi quyến rũ người ta."

Vạn Sơn Nhai vuốt mặt, cười một cách bỉ ổi.

"Xinh đẹp thì tốt..."

***

Lúc hai cha con nhà họ Đào về đến nhà thì đã quá giờ Ngọ.

Buổi sáng trời còn có nắng, đến lúc này đã mây đen giăng kín. Gió thổi lá tre ven đường kêu xào xạc, chẳng bao lâu sau, mưa đã rơi xuống.

Là một cơn mưa nhỏ, như những hạt đường trắng mịn, cũng không làm ướt áo.

Vào nhà, Đào Hưng Vĩnh đi cất xe gỗ. Đào Thanh Ngư thì chui vào nhà bếp.

Mùa đông lạnh, mấy đứa trẻ con thường hay ngồi xổm trước cửa bếp lò sưởi ấm như mấy con mèo con. Đào Thanh Ngư vừa vào đã bị ba cặp mắt nhìn chằm chằm.

Đào Thanh Gia thấy rõ những vết bùn trên người Đào Thanh Ngư, nhíu mày lại: "Đại ca ca, huynh bị ngã sao?"

"Không, bị một con lừa mắt mù giẫm vào vũng nước bắn lên thôi."

"Sao chỉ có ba đứa ở đây?"

Đào Thanh Nha: "Đại bá bá về phòng rồi."

Đào Thanh Miêu: "Cha đệ đang ở cùng bá ấy."

Đào Thanh Ngư gật đầu: "Vậy mấy đứa cẩn thận lửa nhé, ta đi tắm trước đã."

Đợi y tắm rửa xong xuôi, ba đứa nhỏ vẫn còn ở nhà bếp, nhưng có thêm một người nữa là Dương Thước.

"Tiểu Tam thúc, tối nay chúng ta ăn cá."

Đào Thanh Ngư lấy miếng thịt cá nhặt về ra đổ vào chậu, đang xắn tay áo định làm thì Dương Thước ngăn tay y lại.

"Đi xem cha nhỏ của con đi."

Đào Thanh Ngư khựng lại: "Có chuyện gì sao?"

"Không có gì khác, chính là chuyện của con đó."

"Cha nhỏ biết rồi à?"

"Chứ sao, hôm nay hai cha con con vừa đi, huynh ấy cũng đi ra ngoài. Lúc về tay còn cầm một cây gậy to bằng cánh tay. Nghiến răng nghiến lợi, mặt đen như đít nồi."

"Chắc là chuyện nhà họ Vạn không như ý. Sau khi về, một mình buồn bực trong phòng, giữa trưa cũng không ra ăn cơm."

Đào Thanh Ngư bất đắc dĩ: "Cha nhỏ đang tự giận bản thân mình đây mà. Con đi xem sao."

"Mau đi đi, cá để thúc làm món cá nấu dưa chua cho."

"Vâng."

Từ nhà bếp đi qua, thẳng qua gian nhà phụ phía tây, rồi qua nhà chính, gian nhà phía đông chính là phòng của nhà y.

Nhà tranh không cách âm, Đào Thanh Ngư rón rén bước đến đứng ngoài cửa, vẫn có thể nghe thấy phụ thân mình đang vụng về dỗ dành người ta.

"Bà mối Thái không đáng tin, sau này chúng ta không tìm bà ta nữa là được. Đừng tức giận mà hại thân."

"Ông nói xem nhà ta có bạc đãi bà ta chỗ nào, lần nào bà ta đến mà không lấy ra những thứ mình không nỡ ăn để đãi. Cho dù là ăn của người ta thì miệng cũng phải mềm, nhận của người ta thì tay cũng phải ngại, người khác làm việc gì cũng phải nể nang một chút. Sao bà ta lại vừa ăn vừa lấy mà còn đi nói chuyện hôn sự như vậy cho ca nhi nhà ta..."

"Phải phải phải, là lỗi của bà mối Thái. Đừng giận, phu lang đừng giận mà."

"Không giận, ta có thể không giận sao?"