Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 9

Vóc dáng người này cao hơn nữ tử một chút, tóc đen dài buông xõa, gần như hợp thể với bóng tối. Chỉ lộ ra nửa khuôn mặt ngọc ngà, đôi mắt đen láy lạnh băng dò xét, dừng ở trên người Trần Tú Cẩm.

“Ngươi là người phương nào?”

“Nếu rảnh rỗi muốn giải sầu, cũng đừng đến Tây Uyển.”

Một tháng trước, Trần Tú Cẩm vừa đến Thanh La Trai vài ngày đã nghe đám người Lục Anh nhắc đến Tây Uyển, giọng điệu giữ kín như bưng.

Bọn nha hoàn mồm năm miệng mười, ai nấy đều hạ giọng, thần bí kể về Tây Uyển.

“Chuyện xảy ra hơn một năm trước, một vị nương tử bỗng nhiên phát điên ở Hội Xuân các, không ai biết nguyên do. Lúc ấy công tử không có mặt, lão gia đích thân hạ lệnh đưa nữ nhân kia đến Tây Uyển hoang vắng.”

“Nương tử đừng nghĩ chúng nô tỳ nói quá. Không lâu sau, vài nha hoàn và gã sai vặt biến mất khỏi phủ, nghe nói đêm tối lạc đường đi lạc vào Tây Uyển, cho tới nay vẫn chưa thấy đâu, chưa rõ sống chết!”

“Sau đó không ai dám tới gần Tây Uyển nữa. Người trong phủ đều nói nơi đó âm khí nặng, đã bị quỷ hồn quấn lấy.”

Càng nói càng rùng rợn, nghe đến đây Trần Tú Cẩm chỉ cười, không mấy tin.

Lục Anh dặn dò: “Kẻ điên đó là người xấu, nương tử tốt nhất nên tránh xa, tránh dính vào tai họa.”

Trần Tú Cẩm không hề sợ hãi, ngược lại thấy dễ chịu, trêu ghẹo: “Các ngươi nói như vậy càng khiến ta muốn gặp nàng một lần, nhìn xem có chỗ nào đáng sợ.”

Một câu thành sấm, hôm nay Trần Tú Cẩm chính mắt gặp được “Kẻ điên” khét tiếng kia.

Nàng sừng sờ.

Người trước mắt khác xa kẻ điên trong lời đồn, trông hết sức bình tĩnh, rồi lại có chút khác thường.

Ngay cả dưới ánh nắng xuân ấm áp, một luồng khí lạnh vẫn bao trùm lấy nàng.

Trần Tú Cẩm không sợ, chỉ cảm thấy đối phương xa cách thế gian, tựa như trích tiên không thể với tới trong thoại bản, có thể biến mất bất cứ lúc nào.

“Nhìn đủ chưa?”

Giọng nói của kẻ điên cũng lạnh lẽo như ánh mắt.

Trần Tú Cẩm định bước lên giải thích thì trong cánh cửa có vật gì đó bay ra, nện xuống mặt đất trước người nàng.

“Rắc” một tiếng, cốc sứ vỡ thành nhiều mảnh, chắn giữa hai người.

Bọn nha hoàn run giọng nói: “Nương tử cẩn thận!”

Hộ vệ Thạch cũng giật mình, sợ mụ điên tiếp tục làm ra hành động nguy hiểm, vội giải thích: “Tiết nương tử, vị này chính là Trần nương tử hầu hạ công tử, xin ngài đừng trách giận!”

Ánh mắt Tiết Dung từ trên người Trần Tú Cẩm chuyển sang hai hộ vệ, mặt vô cảm hỏi: “Sao lại đến đây?”

Thấy thái độ Tiết Dung bình thường, hộ vệ Thạch thoáng yên lòng, cung kính đáp: “Tần quản gia an bài Trần nương tử đến Tây Uyển ở cùng ngài, cũng tiện chăm sóc lẫn nhau.”

“Ở chung? Hậu viện Diệp gia đầy rồi sao? Đưa người của Diệp Văn Hoán đến chỗ ta, đúng là không sợ chết.”

Hộ vệ Thạch nói: “Công tử đích thân phân phó, xin ngài đừng làm khó chúng tiểu nhân…”

Tiết Dung hừ lạnh một tiếng: “Mặc kệ là ai, muốn sống thì mau cút về.”

Nói xong, không đợi Trần Tú Cẩm mở miệng, cửa gỗ nặng nề khép lại, ngăn cách nàng bên ngoài, đại biểu cho chủ nhân trong phòng không muốn nói chuyện.

Hộ vệ Thạch có chút xấu hổ, bọn nha hoàn vẫn còn sợ hãi, thận trọng lùi bước, kéo Trần Tú Cẩm rời xa phòng ngủ chính.

Trần Tú Cẩm mặt không đổi sắc, cười khẽ một tiếng.

Nàng đã đoán trước kết quả nên đã có chuẩn bị, cũng không nài nỉ, bình tĩnh xoay người nhìn quanh trong viện, nói: “Vậy ta sang phòng khác. Hình như đã lâu không có người dọn dẹp.”