Bọn nha hoàn thấy Trần Tú Cẩm thờ ơ, ban đầu còn yên lặng nhẫn nại nhưng câu này quá đáng, mở miệng cãi cọ vài câu. Mấy hạ nhân khua môi múa mép tản đi như chim chóc.
Trần Tú Cẩm không để trong lòng, chỉ nói ngày thường thấy Lục Anh điềm tĩnh, sao hôm nay lại so đo?
Lục Anh cười khổ nói: “Là do tính tình người quá tốt, mặc người khác ức hϊếp. Đến một nô tỳ cũng không chịu nổi.”
“Ta cảm thấy bọn họ nói có lý.”
Trần Tú Cẩm cười nhạt. Đối với nàng dăm ba câu của hạ nhân gian không đáng kể.
Tiếng bàn tán ồn ào dần lắng xuống khi tới gần Tây Uyển, chẳng còn mấy hạ nhân làm việc nữa, ngẫu nhiên có vài người cũng vội vàng chạy ngang qua, e sợ chạy chậm.
Trần Tú Cẩm đánh giá bốn phía, đã tới nơi hẻo lánh nhất của Diệp phủ, thưa thớt người qua lại, cỏ dại mọc um tùm dưới chân, mang lại cảm giác tiêu điều dù tiết trời xuân tươi mát.
Bọn nha hoàn nắm tay nhau, tim đập thấp thỏm bất an, bớt lời lại như thể sợ quấy nhiễu đến thứ gì đáng sợ.
Xuyên qua một khu vườn đổ nát, Trần Tú Cẩm rốt cuộc cũng thấy được Tây Uyển trong truyền thuyết.
Hai hộ vệ đứng canh gác ngồi cổng, mỗi người đều mang theo binh khí, bày trận địa sẵn sàng đón quân địch. Khiến sân viện tăng thêm sát khí.
Hai hộ vệ nhìn thấy Trần Tú Cẩm xách hành lý, nhìn nhau đầy ẩn ý. Sáng sớm đã nhận được tin từ Tần quản gia có người đến Tây Uyển, tuy khó tin nhưng họ vẫn nghe mệnh lệnh tiếp đãi.
Khi đến gần, Trần Tú Cẩm mới thấy rõ cánh cổng khóa bằng một ổ khóa to, xích sắt nặng nề rủ xuống.
Chú ý tới ánh mắt của Trần Tú Cẩm, hộ vệ Thạch giải thích: “Trần nương tử chớ sợ, ngày thường chúng tôi không khóa cửa. Hai ngày nay vị bên trong có dấu hiệu phát bệnh. Công tử lại vừa có thêm sủng thϊếp, bọn tiểu nhân lo lắng nàng ta chạy ra ngoài hại người.”
Nghe vậy sắc mặt Lục Anh tái nhợt: “Ngươi nói kẻ điên bên trong… phát bệnh, là có ý gì? Chẳng lẽ sẽ đả thương người khác sao?”
Hai hộ vệ yên lặng liếc nhau.
Thạch hộ vệ nói: “Thật ra viện này không an toàn lắm. Nếu công tử đã an bài Trần nương tử đến đây, bọn tiểu nhân sẽ chú ý nhiều hơn. Nếu Trần nương tử gặp nguy hiểm, có thể hô to.”
Trần Tú Cẩm bề ngoài vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng cảm thấy kỳ quái. Nàng nghe nói Tây Uyển không ai thèm hỏi thăm, cho rằng là cái sân bỏ hoang, không nghĩ tới lại có hộ vệ trông coi, đề phòng nghiêm ngặt.
Nhưng đã tới bước này, không thể suy nghĩ thêm, “Cạch” một tiếng, xiềng xích tháo ra, bọn hộ vệ tháo khoá cửa, đẩy cửa gỗ nặng nề, ra hiệu Trần Tú Cẩm bước vào.
Từng trận gió lạnh ập đến, khiến bọn nha hoàn rụt cổ, cố gắng giữ bình tĩnh bước vào sân.
Trần Tú Cẩm hít sâu một hơi.
Tứ hợp viện nhỏ, cỏ dại mọc um tùm, bàn ghế đặt lung tung các nơi. Ngoại trừ tiếng lá cây sàn sạt trong gió, cả sân yên ắng rợn người, không cảm thụ được sự sống.
Tường thành xung quanh cao ngất, đè ép bầu trời phía trên, làm người ta thở không nổi.
Trần Tú Cẩm ngẩng đầu nhìn lên, mặt mày vô cảm, trong muôn vàn suy nghĩ chỉ có một ý nghĩ rõ ràng nhất.
Chạy kiểu gì?
Đúng lúc Trần Tú Cẩm nhìn quanh khắp nơi, cửa phòng ngủ chính mở ra, khiến lũ chim én đậu trên mái nhà giật mình.
Tất cả mọi người theo tiếng động nhìn lại.
Xuyên thấu qua khe cửa, ánh mặt trời khó khăn lắm mới phác họa ra một bóng người thon dài.