Tay Lục Anh run nhè nhẹ, hạ quyết tâm.
Trần Tú Cẩm lắc đầu, kiên nhẫn nói: “Không cần như thế. Các ngươi nên tìm một nơi tốt, đi theo ta có gì tốt chứ?”
“Nếu thật sự quan tâm ta, càng nên ở lại đây. Nếu ta ở Tây Uyển gặp chuyện, còn cần các ngươi chăm sóc, phải không?”
Tuy Trần Tú Cẩm bệnh tật ốm yếu, nhưng trong khoảng thời gian chung xuống bọn nha hoàn đều biết rõ trong xương cốt nàng mang theo một chút cố chấp, đã quyết định thì khó ai thay đổi được.
Vì thế Lục Anh đành đồng ý ở lại Thanh La Trai, những người khác cũng ở lại. Bởi vì Tần quản gia thông báo quá vội vàng, còn đuổi người, các nàng không kịp nghỉ ngơi, tản ra giúp thu dọn hành lý.
Trần Tú Cẩm chờ bọn nha hoàn lui ra hết, một mình trở lại phòng. Nàng lôi ra một cái rương giấu dưới gầm giường, lấy ra một túi vải bông.
Đây là hành lý nàng mang theo, bên trong có một con dao găm, một sợi dây thừng và một ít giấy tờ tùy thân.
Từ ngày đầu đến Diệp phủ, Trần Tú Cẩm đã ấp ủ tâm tư rời đi và mọi chuyện diễn biến đúng hướng nàng mong đợi. Thất sủng, bị lãng quên và tìm được cơ hội rời phủ.
Cả Hồ Diệu Liên và Tần quản gia đều nghĩ rằng sự sắp xếp của họ sẽ làm Trần Tú Cẩm hoang mang, nhưng thật ra đó là điều nàng mong muốn.
Trần Tú Cẩm đã làm nữ tử dịu ngoan mười mấy năm, giờ đây nàng không muốn giam mình trong thân xác yếu đuối mặc người xâu xé, càng không tính ở lại hậu viện ngột ngạt.
So với Thanh La Trai chọc người ta chú ý, Tây Uyển là nơi tốt nhất, thuận lợi cho việc rời đi.
Ai thèm để ý một tiểu thϊếp tự sinh tự diệt trong một viện hẻo lánh.
Không đến nửa ngày các phòng trong Thanh La Trai đã dọn dẹp sạch sẽ. Trần Tú Cẩm nhập phủ hơn một tháng, toàn ru rú trong viện, nàng chỉ mang vài bộ đệm chăn cùng váy áo, ngay cả trang sức cúng ít đến đáng thương.
Bọn nha hoàn áy náy, nhất quyết muốn tiễn Trần Tú Cẩm một đoạn đường.
Trần Tú Cẩm không từ chối. Trước khi rời đi, nàng đứng trong viện Thanh La Trai, ngắm cây ngọc lan lần cuối.
Dưới gốc cây trồng nhiều loại hoa, mỗi một gốc hoa đều dốc lòng chăm sóc, có nụ hoa đã nở bung.
Nếu hỏi Trần Tú Cẩm ngoại trừ “Dưỡng bệnh” còn làm gì khác, thì đó chính là trồng hoa, điểm thêm chút sắc màu tươi sáng trong viện.
Lục Anh cho rằng Trần Tú Cẩm lưu luyến, bèn nói: “Nương tử, bọn nô tỳ mang theo hoa nhé.”
Trần Tú Cẩm bình tĩnh đáp: “Cứ để ở đây, ta không mang theo được.”
Nếu đã quyết định rời đi, không thể mang theo hoa.
Nhưng lọt vào trong tai bọn nha hoàn nghe như Trần Tú Cẩm đang buôi xuôi, lòng đám nha hoàn thoáng buồn, âm thầm lau nước mắt.
Trần Tú Cẩm bật cười, cảm thán Diệp phủ không hổ là gia tộc danh giá ở Kim Lăng, ngay cả hạ nhân cũng lương thiện, thậm chí đa sầu đa cảm.
Nàng dời mắt, bước ra cổng Thanh La Trai, thoải mái nói: “Đi thôi.”
Đoàn người không tính đông nhưng Tần quản gia có ý trả thù, đã truyền tin Trần Tú Cẩm dọn đến Tây Uyển. Cho nên trên đường đi, hạ nhân ở hậu viện nhìn thấy Trần Tú Cẩm đều khe khẽ bàn tán.
Ai cũng biết vị Trần nương tử này đắc tội Hồ nương tử mới tới, mới qua hai ngày đã bị đày đến Tây Uyển. Nơi đó hẻo lánh ít người, còn có kẻ điên nguy hiểm, người thường đi vào cũng phải mất nửa cái mạng, huống chi là Trần Tú Cẩm ốm yếu?
Ánh mắt mọi người khác nhau, có người đồng tình thương hại, cũng có người khinh miệt cười nhạo. Có người lá gan lớn, cất giọng the thé:
“Một ma ốm, một ả điên, đúng là một cặp trời sinh.”