Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 6

Sự im lặng bao trùm Thanh La Trai, sắc mặt bọn nha hoàn tái nhợt.

Là nô tỳ Diệp phủ, các nàng đều biết Tây Uyển hẻo lánh có một nữ nhân điên, không ai dám tới gần, chứ đừng nói dọn vào?

“Sao có thể để Trần nương tử sống chung với mụ điên được! Quá nguy hiểm!”

Ngay cả Lục Anh bình tĩnh nhất cũng có chút bối rối, hỏi: “Tần quản gia đừng nói bậy, Trần nương tử sao có thể đến Tây Uyển! Ông lầm rồi?”

Tần quản gia thấy phản ứng của các nàng, tròng mắt vẩn đυ.c xoay hai vòng, lộ ra khó xử.

“Thật ra ở Đông viện còn có mấy căn nhà nhỏ yên tĩnh, thích hợp cho Trần nương tử đến ở. Chẳng qua lâu ngày không ai quét tước, dọn dẹp mất thời gian công sức, lại không kiếm được tiền nên người hầu không muốn làm.”

Lục Anh không tin: “Diệp phủ lớn như vậy ngay cả tiền tu sửa đình viện cũng thành vấn đề sao?”

“Cô nương chưa từng quản lý nhà cửa nên không biết.” Tần quản gia giả vờ thở dài, rồi mỉm cười với Trần Tú Cẩm: “Nghĩ đến Trần nương tử sẽ không để ý chút tiền nhỏ này đâu. Chỉ cần moi ra một ít trong túi, chỗ ở không thành vấn đề.”

Lời trong lời ngoài nhớ thương tiền bạc, muốn bòn rút chút bạc cuối cùng từ trên người Tú Cẩm.

Bọn nha hoàn nghe hiểu ý đồ Tần quản gia, vừa tức vừa lo lắng vừa bất lực.

“Một khi đã như vậy thì không nhọc quản gia phí tâm.”

Trần Tú Cẩm chậm rãi mở miệng, tâm bình khí hòa gật đầu, như thể đó chỉ là một quyết định nhỏ nhặt.

Nụ cười trên mặt Tần quản gia cứng đờ, lưỡi thè ra như vừa bị đánh.

Trong dự đoán, ma ốm sẽ hoảng loạn lấy ra gia sản, cầu châm chước mới đúng. Chẳng lẽ nghe lầm? Trần Tú Cẩm đồng ý rồi?

“Có lẽ Trần nương tử không biết, có một mụ điên bên Tây Uyển, không ai biết nàng ta sẽ làm ra chuyện gì, không bằng…”

“Không sao.” Trần Tú Cẩm dường như không hiểu ám chỉ của Tần quản gia, uể oải nói: “Ta ăn bữa hôm nay lo bữa mai, còn sợ cái quái gì? Nhưng Tần quản gia phải để ý chút, ta bị bệnh, nếu lây bệnh cho ngươi thì không tốt. Lục Anh, tiễn khách.”

Tần quản gia không ngờ vị Trần nương tử lại không biết cách đối nhân xử thế.

Đang muốn nói rõ thêm, Trần Tú Cẩm đã đứng dậy rời đi. Trần quản gia vừa đi vừa hét lên: “Tây Uyển không giống Thanh La Trai, sẽ có một ngày Trần nương tử hối hận!”

Bọn nha hoàn khó hiểu trước quyết định của Trần Tú Cẩm, bất chấp lễ nghĩa vây quanh, khuyên nàng đổi ý.

“Nương tử, chúng ta nghĩ biện pháp khác, Tây Uyển đáng sợ như vậy, thân thể của người sao chịu nỗi?”

Trần Tú Cẩm chỉ mỉm cười chứ không nói, tâm ý đã quyết.

Điều này khiến các nha hoàn rơi vào thế khó.

Hai ngày trước khi Hồ Diệu Liên nhập phủ, Trần Tú Cẩm cho hầu hết hạ nhân đến viện khác, những người còn lại tuy không thể nói là “Trung thành và tận tâm”, nhưng ít nhất cũng có vài phần chân tình.

Cho dù như thế, các nàng cũng không muốn đi theo đến Tây Uyển.

Nơi đó hoang vắng hẻo lánh, ít có người lui tới, các chủ tử Diệp gia đã lãng quên, sợ là một đi không trở về.

Trần Tú Cẩm đương nhiên biết bọn nha hoàn băn khoăn, nói: “Yên tâm, ta không cần các ngươi đi cùng. Thời gian qua nhờ các ngươi chăm sóc, ta đều ghi tạc trong lòng, không để các ngươi khó xử đâu.”

Mấy nha hoàn vò nát khăn tay, do dự có nên đồng ý hay không, không hẹn mà cùng nhìn về phía Lục Anh.

Lúc này, Lục Anh im lặng hồi lâu nắm lấy tay Trần Tú Cẩm, cắn môi nói: “Không được, nô tỳ muốn đi theo Trần nương tử đến Tây Uyển. Thân thể người yếu đuối, không ai chăm sóc thì sao xoay sở được?”