Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 5: Bị đuổi

Hai ngày sau, Diệp Văn Hoán hồi phủ. Vừa bước chân đến Tĩnh Nguyệt Hiên đã thấy Hồ Diệu Liên chạy đến khóc lóc kể lể nói Trần nương tử ở Thanh La Trai hại nàng ta mất hết mặt mũi, bị không ít người chê cười.

Diệp Văn Hoán chịu không nổi nước mắt của Hồ Diệu Liên, hỏi Tụng Vũ đã xảy ra chuyện gì. Tụng Vũ đã sớm có chuẩn bị, lập tức thêm mắm dặm muối phóng đại chuyện xảy ra ở Thanh La Trai ngày ấy.

“Công tử, nương tử chỉ nóng lòng muốn kết thân với Trần nương tử, là Hồ nương tử sai ư? Rõ ràng là Trần nương tử không đúng mực, làm tổn thương Hồ nương tử. Cầu xin công tử làm chủ!”

Hồ Diệu Liên khóc nức nở, giọng điệu oan ức: “Thϊếp thân chỉ muốn chung sống hòa thuận với các tỷ muội, không hề có ý gây sự. Không ngờ lại đắc tội Trần tỷ tỷ, giờ người khác lại nghĩ thϊếp ỷ thế hϊếp người, thϊếp thật sự cãi không lại.”

Diệp Văn Hoán nhớ tới Trần Tú Cẩm nạp vào cửa tháng trước, trong ấn tượng ít nói, chẳng giống người hiểu quy củ. Có lẽ vì vậy mới gây ra chuyện này.

Diệp Văn Hoán ôm Hồ Diệu Liên vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: “Được rồi, đừng khóc nữa, ta làm chủ cho nàng. Nàng thích Thanh La Trai phải không? Ta sẽ phái quản gia đưa Trần Tú Cẩm đi nơi khác, nàng dọn đến Thanh La Trai gần ta, thế nào?”

“Thật sao? Thϊếp thân cảm tạ công tử!”

Hồ Diệu Liên nín khóc mỉm cười, rúc vào trong lòng Diệp Văn Hoán, môi cong lên hài lòng.

Trưa hôm đó, Tần quản gia mang theo lời dặn của Diệp Văn Hoán đến Thanh La Trai.

Mấy nha hoàn nghe xong đều chấn động, phẫn nộ nói: “Đây là đạo lý gì? Bệnh cũ của Trần nương tử phát tác vì chuyện đó, không bồi thường thì thôi, sao lại đuổi đi chứ!”

“Nương tử, nô tỳ không tin công tử lại nhẫn tâm như thế, trong này chắc có hiểu lầm, chúng ta đi tìm phu nhân!”

Trần Tú Cẩm an ủi bọn nha hoàn, ra hiệu tạm thời đừng nóng nảy. Nàng bình tĩnh hỏi Tần quản gia: “Công tử muốn ta dọn đi đâu?”

“Công tử nói muốn tìm một nơi yên tĩnh cho Trần nương tử, tiếc là Diệp phủ quá náo nhiệt, mỗi sân đều đông người, nhiều người nhiều miệng, sợ Trần nương tử lây bệnh cho người khác… ha ha, đương nhiên không thể chậm trễ việc dưỡng bệnh.”

Tần quản gia ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười: “Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là Tây Uyển thích hợp nhất. Trần nương tử cứ yên tâm, đến đó thì không một ai dám quấy rầy nữa đâu.”

Hai chữ “Tây Uyển” như một nhát búa bổ xuống. Từ miệng Tần quản gia thốt ra, đập mạnh vào tai mỗi nha hoàn, khiến sắc mặt các nàng tái nhợt.

Lục Anh run rẩy nói: “Tây Uyển? Sao lại là Tây Uyển… nơi đó không phải là…

Trần Tú Cẩm cũng kinh ngạc.

Bởi nàng nghe nói, Tây Uyển của Diệp phủ giam giữ một kẻ điên đáng sợ.