“Trần nương tử!”
“Hồ nương tử!”
Bọn nha hoàn sững sờ trong giây lát, nhưng may mắn Lục Anh phản ứng nhanh nhẹn nhất, vội vàng chạy tới đỡ. Tụng Vũ mất một lúc lâu mới ra lệnh cho những người khác kéo Hồ Diệu Liên đứng dậy.
Mọi người luống cuống tay chân, nào ngờ Trần Tú Cẩm trông gầy yếu, sức lực lại không thể coi thường. Nàng vừa ho khan kịch liệt, vừa đè chặt Hồ Diệu Liên dưới thân, thậm chí còn cố ý giẫm lên vài cái nữa.
Chờ Hồ Diệu Liên vất vả bò dậy, chiếc váy áo đẹp đẽ đã dính đầy bụi đất lấm lem, tóc mai bù xù, mặt xám như tro, trông thật sự thảm hại.
“Trần Tú Cẩm!”
Hồ Diệu Liên mất hết bình tĩnh, run rẩy chỉ về phía Trần Tú Cẩm. Nàng ta lại thấy bọn nha hoàn vây quanh, còn đối phương thì đang khom lưng nằm bẹp trên mặt đất, khăn tay che miệng mũi, ho sặc sụa đến mức mặt đỏ tai hồng, thở hổn hển.
Đám Tụng Vũ bị dáng vẻ bệnh tật của Trần Tú Cẩm dọa sợ tới mức đứng sững sờ, không còn rảnh để ý đến Hồ Diệu Liên.
Lục Anh nước mắt lưng tròng, bắt đầu khóc lóc bi thương: “Hồ nương tử cũng thấy đấy, Trần nương tử mắc bệnh mãn tính, cho nên mới đóng cửa từ chối tiếp khách, sợ lây bệnh cho người khác. Sao Hồ nương tử lại ép Trần nương tử đến nông nỗi này?”
“Đúng đấy Hồ nương tử, bệnh tình của Trần nương tử rất nặng, cần phải nghỉ ngơi. Xin ngài mau chóng rời đi, chớ có đến quấy rầy nữa!”
Bọn nha hoàn Thanh La Trai, người một lời ta một câu, át đi tiếng chất vấn của Hồ Diệu Liên. Thậm chí, tiếng ồn ào còn truyền ra ngoài sân, dẫn tới bọn hạ nhân đi ngang qua phải nghỉ chân vây xem.
Tụng Vũ thấy tình hình không ổn, vội khuyên Hồ Diệu Liên: “Nương tử, chúng ta đi trước đã. Cứ tiếp tục, e rằng sẽ vượt tầm kiểm soát, bất lợi cho người…”
Hồ Diệu Liên nghẹn ứ l*иg ngực, không thể nuốt trôi cục tức cũng không thể trút ra. Cuối cùng đành hung tợn nghiến răng: “Được, được, muội muội không quấy rầy nữa, cáo từ!”
Nàng ta phất tay áo căm giận tột độ rời đi, đám người Tụng Vũ nối đuôi theo sau. Ngay sau đó, cánh cổng viện được đóng lại, chặn hết những kẻ tò mò. Thanh La Trai lại khôi phục sự yên tĩnh thường ngày.
Tiếng ho khoa trương của Trần Tú Cẩm lập tức dừng lại, vẻ ửng đỏ trên mặt cũng chậm rãi rút đi.
Bọn nha hoàn sợ hãi đỡ nàng về phòng, vừa đi vừa nói: “Nương tử dọa chúng nô tỳ sợ muốn chết. Cũng may Lục Anh cô nương thận trọng, hiểu ý nương tử, mới không để Hồ nương tử ức hϊếp.”
Lục Anh vẫn còn lo lắng: “Nương tử, nô tỳ thấy Hồ nương tử không phải người dễ đối phó. Hôm nay nương tử làm mất mặt mũi nàng ta, sợ rằng sẽ bị ghi hận…”
“Không sao, ta cầu còn không được.”
Trần Tú Cẩm vỗ ngực, nheo mắt lướt qua song cửa sổ, dừng lại trên cây mộc lan cao lớn sum xuê trong sân. Tháng tư là mùa hoa mộc lan nở rộ. Dưới bầu trời xanh thẳm, từng đóa hoa như những đám mây trắng bồng bềnh.
Nàng nhìn chằm chằm ngọn cây hồi lâu, nhỏ giọng thì thầm: “Đáng tiếc, không biết còn cơ hội ngắm nữa không.”