“Ngươi…”
Tiết Dung thấy chói mắt, dùng tay che trước mắt, lùi vài bước, cau mày bất mãn mà nhìn Trần Tú Cẩm.
Trần Tú Cẩm tươi cười, nghiêm túc nói: “Tiết nương tử, nơi này quá mờ. Mẫu thân ta nói phải phơi nắng mới khoẻ mạnh.”
Đương nhiên, Tiết Dung không muốn nghe, bất mãn nói: “Ngươi có ý gì? Ta cho ngươi vào, không phải để ngươi khoa tay múa chân dạy bảo ta!”
“Khoa tay múa chân?” Trần Tú Cẩm kinh ngạc nhướng mày, ngay sau đó lắc đầu nói: “Tiết nương tử hiểu lầm ý của ta rồi.”
“Nhốt mình trong phòng, còn là một nơi không có ánh sáng, dù là người bình thường cũng sinh bệnh, huống chi Tiết nương tử đã… Tóm lại, chuyện này ta không thể nghe theo.”
Tiết Dung lần đầu gặp người như Trần Tú Cẩm, năm lần bảy lượt “Ngỗ nghịch” trái lời y. Tức ở chỗ lời nàng ta có đạo lý rõ ràng, y không có lý do phản bác.
Y hừ một tiếng: “Xen vào việc người khác.”
Trần Tú Cẩm đã quen thái độ của Tiết Dung, không để bụng nói: “Chúng ta đều ở cùng một chỗ, cũng coi như ‘người một nhà’, đâu phải việc người khác?”
Dáng vẻ này của nàng, nếu là người của Thanh La Trai thấy sẽ kinh ngạc vạn phần. “Trần nương tử” trong mắt bọn họ không có hứng thú việc gì, cũng không quan tâm người khác, càng miễn bàn chủ động.
Ngày ấy Tiết Dung “Nổi điên” bộ dáng quá mức đáng thương làm Trần Tú Cẩm nghĩ tới có lẽ đã từng giống như nàng. Nàng nhịn không được muốn giúp đỡ y.
Trần Tú Cẩm không cho Tiết Dung cơ hội ngăn cản, chớp mắt đã kéo rèm vải xuống, chỉ còn lại rèm vải treo ở giường Tiết Dung.
Nàng vừa muốn tiếp tục, một bàn tay cầm lấy cổ tay của nàng, ra sức siết chặt.
Tiết Dung cảnh giác nói: “Dừng tay! Đây là đồ ta che, ngươi cũng muốn lấy đi?”
“Che?” Trần Tú Cẩm cảm thấy kỳ quái, hỏi: “Chúng ta đều là nữ tử, ta sẽ không làm gì với Tiết nương tử, đâu cần phòng bị ta như vậy?”
“…”
Khóe miệng Tiết Dung co rút, không biết nên giải thích thể nào, kiên trì nói: “Ngươi đừng đυ.ng rèm chỗ ta. Đây là nhượng bộ lớn nhất của ta, ngươi chớ có được một tấc lại muốn tiến một thước.”
Trần Tú Cẩm nhíu mày, nhẹ nhàng “ồ” một tiếng, thử rút tay ra.
Nàng thấy Tiết Dung không chịu thả, nói: “Đươợc rồi, là ta nóng vội.”
Lúc này Tiết Dung mới buông cổ tay Trần Tú Cẩm.
Không bao lâu, ánh mắt Trần Tú Cẩm đặt lên một chậu cây trên bàn thờ. Nàng hỏi Tiết Dung: “Đây là hoa nương tử trồng sao?”
Tiết Dung nhìn thoáng qua, nói: “Trồng chơi thôi.”
Trần Tú Cẩm đặc biệt để ý chậu hoa, nàng cẩn thận quan sát, cành khô cứng cáp, bộ rễ mọc chi chít.
Nay đã là tháng tư, phiến lá vẫn khô héo điêu tàn, không thấy chút màu xanh lục nào, không biết còn sống hay đã chết.
Thấy Trần Tú Cẩm nhìn mãi, Tiết Dung nói: “Cây đã chết, có cái gì đẹp? Ta không thích thứ này, ngươi đem nó vứt đi.”
Trần Tú Cẩm vươn tay chạm bùn đất trong chậu, đất còn ẩm ướt, lại nhìn cành khô, trong lòng có ý tưởng.
Nàng nói với Tiết Dung: “Vậy tặng nó cho ta đi.”
Tiết Dung hỏi: “Thứ này vô dụng, lấy làm gì?”
Trần Tú Cẩm cười mà không nói, lo ôm chậu hoa đến trước giường nàng, đặt lên bệ cửa sổ để tắm ánh mặt trời.
Nàng than thở một câu: “Thời tiết thật tốt.”