Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 29

Thạch hộ vệ khϊếp sợ nhìn Tiết Dung. Kẻ điên này từ khi nào dễ nói chuyện như vậy?

Trần Tú Cẩm nhoẻn miệng cười, lập tức nói: “Tốt. Vậy không phiền chư vị nữa. Thạch hộ vệ chuyển lời đến Tần quản gia lo xử lý chuyện khác đi, không cần phải xen vào việc nhỏ Tây Uyển nữa.”

Thạch hộ vệ tiễn thợ mộc đi, đóng cổng Tây Uyển lại, trong lòng còn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi.

Đám hộ vệ lo sợ bất an, sợ bên trong lại xảy ra chuyện, gấp không chờ nổi hỏi: “Thạch đại ca, Trần nương tử thế nào rồi? Có cần buổi tối trực đêm trông coi?”

Thạch hộ vệ lắc đầu: “Không cần, Tiết nương tử đã khôi phục bình thường, Trần nương tử tạm thời không có việc gì.”

“Nhanh như vậy?” Bọn hộ vệ nghi hoặc: “Bình thường không phải kéo dài ba bốn ngày sao?”

“Ta cũng thấy kỳ quái.” Thạch hộ vệ suy đoán: “Ta thấy quan hệ hai vị nương tử không tồi. Nói không chừng, Trần nương tử có thể giúp Tiết nương tử khôi phục bình thường…”

Tây Uyển gặp nạn nhanh chóng truyền tới hậu viện.

“Tần quản gia mới nói với ta, Tây Uyển bên kia xảy ra chuyện, nghe nói là Trần Tú Cẩm chủ động tìm Trần quản gia, nói phòng ở Tây Uyển cũ nát…”

Trong Lưu Li Hiên, hai thϊếp thất ngồi cạnh nhau, Vệ Tiểu Nghi giả vờ lơ đãng nói với Tô Ngọc Hà.

Trần Tú Cẩm đến Tây Uyển chưa được mấy ngày, Tô Ngọc Hà đã có thai, Diệp Văn Hoán cực kỳ cao hứng, ban thưởng không ít thứ tốt.

Tô Ngọc Hà đắc ý vênh váo, khinh thường nói: “Ngươi còn quản nàng ta làm chi? Đã đến Tây Uyển rồi, muốn tranh sủng cũng đã chậm.”

Vệ Tiểu Nghi lại không cho như vậy, nói: “Cô đã có hài tử, ta và Trương nương tử lại không tranh với cô. Hồ Diệu Liên cũng dần thất sủng, chỉ còn Trần Tú Cẩm. Cô xem, kẻ điên Tây Uyển lại phát bệnh, nếu nàng mượn cơ hội khóc lóc kể lể để rời đi, không phải lại lọt vào mắt công tử sao?”

“Hơn nữa ta nghe nói, nàng ở Tây Uyển thân thể tốt lên rất nhiều, ta thấy Lục Anh cho nàng ta ít rau xanh. Vốn tưởng đến nơi đó sẽ bệnh chết, không ngờ càng sống càng có tinh thần, khó lường trước đấy.”

Tô Ngọc Hà cảm thấy có đạo lý, hỏi: “Ý của ngươi là?”

Vệ Tiểu Nghi mỉm cười, nói: “Không bằng chúng ta đến Tây Uyển một chuyến, cảnh cáo Trần Tú Cẩm, thế nào?”

-

Lần đầu tiên Trần Tú Cẩm thấy rõ bày biện phòng ngủ chính.

Gian nhà ở hướng bắc nam, đồ đạc chặn giữa hai chiếc giường, bị rèm dày ngăn cách.

Bởi vì treo rèm, nên ánh mặt trời chiếu vào phòng bị cách trở, trở nên tối tăm.

Tiết Dung khoanh tay đứng một bên nhìn Tú Cẩm dọn giường, tính lập quy củ trước, trịnh trọng nói: “Ngươi hãy nghe cho kỹ, nếu đã vào chỗ ta thì phải nghe lời ta. Không được đυ.ng vào đồ của ta, càng không được đến quấy rầy ta…”

Y nói, bên kia Trần Tú Cẩm ngó trái ngó phải, cảm thấy thiếu chút gì, lập tức đến gần Tiết Dung, “Soạt” một tiếng, kéo rèm vải dày nặng.

Rèm vải kéo xuống, Tiết Dung và Trần Tú Cẩm bốn mắt nhìn nhau, cũng làm ánh mặt trời chiếu sáng nửa căn phòng.