Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 28

Nghe Trần Tú Cẩm trả lời, Tiết Dung cười một tiếng.

Y gật đầu, nói: “Vậy ở lại đi, ta không đuổi ngươi đi nữa.”

Hôm nay Tiết Dung đặc biệt dễ nói chuyện, Trần Tú Cẩm muốn rèn sắt khi còn nóng, tiếp tục túm góc áo đối phương, đề nghị: “Vậy hai ta ở chung một chỗ được không? Nghe nói phòng ngủ chính rất rộng, có tới hai chiếc giường lớn, vừa đủ cho hai người. Phòng phía Đông không an toàn, đêm qua nương tử cũng thấy rồi đó.”

“Hơn nữa cửa phòng đều bị Tiết nương tử xô ngã, sao ở được?”

Tiết Dung nâng mắt, đυ.ng phải gương mặt tươi cười của Tú Cẩm.

Y chậm rãi nói: “Ở chung với ta không an toàn.”

Trần Tú Cẩm không từ bỏ, nói: “Ta không sợ. Nếu Tiết nương tử phát bệnh, ta sẽ trốn. Đêm qua, trông cô hơi dọa người, thật ra không đả thương ai, ta cảm thấy cô là người tốt.”

“Người tốt?” Tiết Dung lắc đầu, nói: “Phòng hỏng sẽ có hạ nhân tới sửa chữa. Không cần thiết ở chung một chỗ.”

Trần Tú Cẩm ra vẻ thất vọng thở dài một hơi.

“Bất quá…”

Tiết Dung cong khóe miệng, nói: “Đám người kia lười biếng, không sửa ngay được, cho ngươi ở cùng ta một đoạn thời gian.

Trần Tú Cẩm bất ngờ.

Nàng chỉ đùa một chút, trò chuyện phiếm với Tiết Dung, làm cho không khí sinh động lên, không ngờ Tiết Dung thật sự đồng ý.

Nhưng nàng đã nhờ Thạch hộ vệ tìm người tới tu sửa.

Vừa vặn, Thạch hộ vệ gõ cửa, nói: “Trần nương tử, thợ ngài nhờ ta đưa đến rồi, giúp ngài sửa cửa.”

Tiết Dung nghiêng đầu nhìn Trần Tú Cẩm.

Trần Tú Cẩm: “…”

Nàng vội vàng đứng dậy, hoang mang mở cửa.

Thạch hộ vệ đang định vào, bị Trần Tú Cẩm đột nhiên xuất hiện làm hoảng sợ, hỏi: “Ngài làm sao vậy, có chỗ nào không khỏe? Tiểu nhân vừa báo chuyện của Tây Uyển cho Tần quản gia, quản gia bảo…”

Trần Tú Cẩm xấu hổ cười: “Ha ha ha, lần này nhanh thế.”

Thạch hộ vệ thoáng nhìn Tiết Dung thành thật ngồi ở dưới tàng cây, lông mày nhướng lên ngạc nhiên.

Thợ mộc phía sau đẩy bả vai Thạch đại ca, biết bên trong Tây Uyển có kẻ điên, thở mạnh cũng không dám, cẩn thận tránh né tầm mắt Tiết Dung.

Tiết Dung lười để ý hai người kia, chỉ nhìn Trần Tú Cẩm.

Trần Tú Cẩm nhìn thợ mộc đi đến gian phía Đông, nàng ảo não thỉnh cầu Thạch hộ vệ giúp sửa chữa cửa phòng quá sớm, một chút xíu nữa đã có thể danh chính ngôn thuận dọn vào phòng ngủ chính…

Thợ mộc vây quanh phòng phía Đông, gõ gõ vài cái, trở về báo: “Lâu năm chưa tu sửa, khung cửa đã hư mục, phải sửa lại hết”

Nhưng có ai trong Diệp phủ để ý Tây Uyển đâu?

Thạch hộ vệ phát sầu. Tần quản gia không muốn quản Tây Uyển, thợ mộc này là do gã khuyên can mãi, thề bảo đảm mới cho phép dẫn đến.

Gã khó xử nói với Trần Tú Cẩm: “Trần nương tử, không dối gạt ngài, Tần quản gia nói phải đưa bạc sửa chữa…”

Trần Tú Cẩm vui mừng, quay đầu lại nhìn về phía Tiết Dung.

Tiết Dung chậm rì rì nói: “Nếu không thể sửa, vậy khỏi. Ta có thể cho Trần nương tử vào phòng ngủ chính.”