Sáng sớm hôm sau, Thạch hộ vệ tới thay ca, nhân tiện dò hỏi tình hình Tây Uyển hôm qua, phát hiện mấy hộ vệ ấp úng, không dám trả lời.
Thạch hộ vệ thấy kỳ quái, truy hỏi lúc lâu mới biết được ngày hôm qua Tiết Dung đột nhiên phát bệnh, nhóm người này không có ai vào giúp Trần Tú Cẩm, mặc kệ nàng trải qua một đêm với kẻ điên.
Thạch hộ vệ giận tím mặt, hung hăng đạp lên đùi mấy tên gác cổng, không kịp quở trách, lập tức mở cổng lớn.
Đám hộ vệ không yên tâm, do dự không muốn vào.
Trong lúc Tiết Dung nổi điên, nếu mở cửa, thả kẻ điên ra, gây ra chuyện lớn hơn nữa thì sao?
Thạch hộ vệ lạnh giọng nói: “Việc quan trọng nhất chính là an nguy của Trần nương tử! Vị chủ tử này vốn bệnh tật ốm yếu, còn tiếp tục sẽ mất mạng, các ngươi gánh nổi không!”
Bọn hộ vệ nghĩ mà sợ, nhanh lấy ra chìa khóa.
Cửa mở ra, một đám người cầm binh khí nhảy vào trong viện, đầu tiên là tìm kiếm bóng dáng Tiết Dung. Nhưng mà, trong viện hỗn loạn, không thấy ai nổi điên.
Thạch hộ vệ không yên tâm, dời bước đến gian phòng phía Đông. Đứng ngoài cửa hô vài câu “Trần nương tử”, cũng không ai đáp lại. Lại nhìn đến cửa sổ sập xuống, trong lòng trầm xuống. Lúc này chẳng hơi đâu quan tâm nam nữ khác biệt, lập tức đi vào trong phòng.
Sau đó, một đám người thấy được tình cảnh khó tưởng.
Trong căn phòng nhỏ hẹp, Tiết Dung và Trần Tú Cẩm dựa vào nhau ngủ cạnh mép giường. Trên người đắp chung một cái chăn, như đang sưởi ấm lẫn nhau.
Thạch hộ vệ sửng sốt một chút, nhìn thoáng qua hộ vệ bên cạnh, có thủ hạ muốn trêu chọc gã.
Còn chưa mở miệng, Trần Tú Cẩm đã nghe được một đám người khe khẽ nói nhỏ, mày nhăn lại, mở to mắt.
Thạch hộ vệ thấy Trần Tú Cẩm tỉnh lại, thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó vội ra lệnh thủ hạ rời khỏi phòng, chờ ngoài cửa.
Trần Tú Cẩm chậm rãi tỉnh lại, đầu óc mê mang, cả người cứng đờ.
Nàng quay đầu nhìn Tiết Dung bên cạnh, chớp mắt nhớ tới mọi chuyện đêm qua. Nàng hát xong lần thứ hai, phát hiện Tiết Dung đã dựa vào thành giường ngủ rồi, nàng không kéo được người lên giường đành ngủ ở bên cạnh.
Trần Tú Cẩm tới gần Tiết Dung quan sát một phen, khuôn mặt đối phương bình thản, không có dấu hiệu nổi điên, hoàn toàn yên lòng.
Nàng đem chăn đắp hết lên người Tiết Dung, rửa sơ qua cái mặt cho thanh tỉnh.
Trong viện, Thạch hộ vệ đang răn dạy mấy tên gác cổng đêm qua
Đám người không chấp hành nhiệm vụ, không chỉ trừ tiền tiêu vặt, Thạch hộ vệ còn tính toán báo lên trên để Tần quản gia xử trí bọn họ.
Mấy hộ vệ luống cuống.
Oán giận rất lớn, bởi vì tình huống đặc thù của Tây Uyển, không có ai nguyện ý đến. Diệp phủ lại trả tiền công gác nơi này thua xa những viện khác.
Bọn họ liên tục xin tha, nói nhất thời hồ đồ, thuận tiện đẩy tên họ Thường ra, nói đêm qua là gã ngăn không cho vào sân.
“Đúng vậy Thạch đại ca, chúng ta nghe theo Thường huynh đệ, ngài không chấp kẻ tiểu nhân, tha cho chúng ta đi!”