Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 25

Dần dần, Trần Tú Cẩm phát giác bản thân hoàn toàn không biết gì về “Tiết nương tử”, đến cả tên cũng không biết.

Trong lúc Trần Tú Cẩm nghĩ ngợi, bên tai truyền đến tiếng khóc đứt quãng mơ hồ, cắt ngang suy nghĩ.

Nàng sửng sốt, cho rằng nghe lầm. Mất một lát mới lảo đảo đứng lên, đi đến cửa sổ, cẩn thận nghe.

Dưới cây ngô đồng, Tiết Dung tìm thế nào cũng không thấy cửa, suy sụp ngồi xuống, thống khổ đập đánh vào thân cây.

“Làm sao bây giờ… Làm sao bây giờ…”

Tiết Dung lẩm bẩm, trong giọng nói tràn đầy tuyệt vọng.

Cuối cùng sức cùng lực kiệt, đến đao cũng ném sang một bên, không biết nên đi con đường nào, cho nên mờ mịt vô vọng, khí thế cuồng bạo cũng tan mất.

Chỉ có tiếng nỉ non chưa từng ngừng lại.

Trần Tú Cẩm nép bên cửa sổ quan sát Tiết Dung từ phía sau, không thể xác định trạng thái này là phát bệnh hay thanh tỉnh, yên lặng nhìn chăm chú, muốn nhìn cho rõ.

Dù Tiết Dung nổi điên trước mắt nàng, thể hiện rõ một mặt nguy hiểm, nàng vẫn lo lắng cho đối phương, không có sợ hãi.

Trần Tú Cẩm nghĩ có lẽ bởi vì trong từng tiếng lầm bầm, lộ ra đứa bé cô đơn và chấp nhất.

Nàng nhớ rõ bọn hộ vệ từng nói lúc Tiết Dung vừa tới Tây Uyển thường xuyên nổi điên.

Có phải mỗi một lần, y đều đau khổ tìm kiếm đường ra? Nhưng cổng viện khóa chặt, không ai đáp lại, toàn bộ thế gian chỉ có một mình y.

Trần Tú Cẩm rất muốn biết nếu có thể mở cánh cổng kia ra, bệnh tình của Tiết Dung sẽ thuyên giảm sao? Nếu mở cổng viện ra, y có thể thoát khỏi ác mộng sao?

Tiết Dung nhìn bầu trời đêm treo trăng tròn, vươn tay muốn bắt lấy. Vơ vào trong sương mù, y không rõ phương hướng, đâm cho đầu vỡ chảy máu vẫn không buông tay.

“Nương, nương… đừng đi.”

Những lời này truyền vào trong tai Trần Tú Cẩm.

Hơi thở ngừng lại, giống như trái tim bị bóp chặt.

Ký ức chôn sâu lướt qua, cuối cùng dừng lại hình ảnh tơ liễu bay múa đầy trời.

Nữ hài nho nhỏ giãy giụa vươn tay, lại bị đẩy ra, đành liều mạng đuổi theo bóng dáng càng lúc càng xa, gọi một tiếng…

“Mẫu thân, người định đi đâu? Đừng bỏ rơi con!”

Trong viện truyền đến tiếng cầu xin nhiễu loạn suy nghĩ, dao động lý trí nàng.

Nàng thở dài một hơi, buông gậy gỗ vẫn luôn nắm trong tay, cả người thả lỏng, trán dựa vách tường, nhẹ nhàng hát một bài đồng dao.

Tiết Dung bị ảo mộng ồn ào nuốt chửng, nghe được tiếng ca ngọt như suối.

Như từ chân trời chảy xuôi xuống, uyển chuyển kiên nghị, lộ ra che chở và kỳ vọng. Nếu cẩn thận nghe đây là một bài đồng dao dỗ trẻ con, từng câu từng chữ mang theo dịu dàng, trấn an đứa nhỏ.

Trăng tròn vượt qua mây đen, chiếu rọi xuống, xuyên qua cành lá cây ngô đồng, xua tan bóng tối, dừng ở trên kẻ dưới gốc cây.

Tiết Dung nghiêng ngả lảo đảo đứng lên, theo tiếng ca quanh quẩn bên tai, đi đến gian phòng phía Đông.

Trần Tú Cẩm bắt chước giọng ca trong trí nhớ, nhắm mắt lại ngâm nga đồng dao.

Nàng hy vọng có thể giúp Tiết Dung bình tĩnh trở lại, dần dần bản thân cũng đắm chìm trong đó, nhớ lại thời thơ bé sớm đã mơ hồ, chỉ có bài ca dao càng thêm rõ ràng.

Lúc này Tây Uyển yên tĩnh, chỉ có tiếng ca ôn nhu của Trần Tú Cẩm, khiến toàn bộ thế gian yên lặng.

Đợi bài đồng dao kết thúc, Trần Tú Cẩm bừng tỉnh phát giác bản thân bất giác rơi nước mắt.

Ngẩng đầu, nàng thấy Tiết Dung không biết đi vào từ lúc nào, đứng ở trước mặt nàng.

Đây là lần thứ hai, Trần Tú Cẩm rơi nước mắt trước mặt ở Tiết Dung. Nàng đâu phải người thích khóc, nhưng cố tình mỗi một lần đều bị đối phương bắt gặp, cũng không biết là duyên phận gì.

Tiết Dung nghiêng đầu, quan sát nữ tử trước mặt.

Cặp mắt xinh đẹp như ánh trăng, không hề chớp nhìn Trần Tú Cẩm, lệ khí trên mặt biến mất.

Trần Tú Cẩm lau nước mắt, muốn nói lại không biết Tiết Dung có muốn trò chuyện.

Nàng liếc hai tay của y, không thấy chuôi đao, yên tâm một chút, nhưng nghĩ đến lần trước bị bóp cổ, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hai người không nói gì.

“Thật dễ nghe.” Tiết Dung nghiêm túc nói: “Bài hát rất hay. Ta rất thích, ngươi có thể xướng cho ta nghe một lần nữa không?”

Trần Tú Cẩm không biết Tiết Dung đã bình thường chưa.

Nàng cảm thấy người trước mắt bình tĩnh hơn nhiều, nhưng thái độ này không bình thường. Tiết Dung chưa bao giờ dùng giọng điệu bình thản trò chuyện cùng nàng.

Nhìn dáng vẻ của y, bài đồng dao đã phát huy tác dụng. Tiết Dung không có tấn công, chỉ lẳng lặng đứng một bên.

Trần Tú Cẩm gật đầu, lần nữa mở miệng.

Lúc này hát thuần thục hơn lần trước rất nhiều, càng thêm lưu loát, càng thêm giống trong trí nhớ, như mẫu thân đang an ủi bên tai.

Trần Tú Cẩm ca hát là lúc Tiết Dung sợ quấy rầy đến nàng, không dám quá thân cận, cẩn thận co người trong một góc.

Suốt một đêm bàng hoàng, vào lúc này tan thành mây khói.

Tiết Dung nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.