Cổng trước cổng sau Tây Uyển đóng chặt, mặc kệ người bên trong giãy giụa cầu xin, cũng không bận tâm.
Cổng phụ bên hông Tây Uyển có hộ vệ canh giữ, đều nghe được động tĩnh Tiết Dung gây ra, chỉ biết liếc nhìn nhau.
Tiết Dung không phải lần đầu nổi điên, bọn họ tập mãi thành thói quen, chẳng qua hơi kỳ quái, ngày thường lại đột ngột phát bệnh.
Hiện tại bên trong nhiều thêm một vị nương tử Trần Tú Cẩm. Mặc kệ thế nào, nàng là thϊếp thất công tử cưới vào cửa tháng trước, thân thể ốm yếu nhưng là người bình thường, sao có thể nhốt chung với kẻ điên?
Một hộ vệ mở miệng, chần chờ nói: “Có cần đưa Trần nương tử ra ngoài, trong tay kẻ điên kia có đao, nếu làm Trần nương tử bị thương, chúng ta sẽ gặp phiền toái…”
Còn chưa nói xong, một người khác lòng còn sợ hãi nói: “Ngươi đã quên lần trước sao? Sức lực kẻ điên kia lớn thế nào, đao pháp thuần thục, chắc chắn có luyện qua, chúng ta đâu phải đối thủ? Ta thấy, không cần phải mạo hiểm vì một tiểu thϊếp thất sủng.”
“Không sai!”
Thường hộ vệ đứng đối diện, nói với mọi người: “Nếu Tần quản gia an bài Trần nương tử đến Tây Uyển, nhất định đã trải qua loại chuyện này. Ta cảm thấy, Trần nương tử có thể tự mình ứng phó, chẳng lẽ còn muốn chúng ta bảo vệ nàng từng chút một?”
“Còn nữa, nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ Tây Uyển, không cho kẻ điên bên trong chạy ra ngoài quấy nhiễu người khác, về phần trong viện xảy ra chuyện gì, cũng đừng xen vào!”
Tên họ Thường nói ra lời thề son sắt, những người khác vốn không dám đối đầu kẻ điên, sôi nổi tán đồng, không để ý tới động tĩnh bên trong.
Mãi cho đến sau nửa đêm, Trần Tú Cẩm canh giữ ở bên cửa sổ, không ngừng chớp mắt, có chút buồn ngủ.
Nhưng Tiết Dung còn đi lại trong sân, nàng không dám chắc đối phương có tới nữa không, nên không dám ngủ.
Trần Tú Cẩm lặng lẽ uống mấy ngụm nước, thanh tỉnh một chút. Nàng ngồi trong một góc, thả lỏng hai chân cứng đờ đau nhức, dựa vách tường nhìn lên bầu trời.
Sao trời trên đỉnh đầu lập loè, cảnh đẹp khó thấy trong một đêm nguy hiểm.
Trần Tú Cẩm thở dài một hơi.
Tuy nàng thích ứng mọi tình cảnh, nhưng lúc này cũng có chút hối hận lựa chọn của mình. Hậu viện Diệp phủ hỗn loạn, nàng tưởng rằng Tây Uyển sẽ là nơi thanh tịnh, không tranh sự đời, không ngờ rắc rối đến không ngừng.
Trần Tú Cẩm lần đầu tiên nghiêm túc tự hỏi nếu nghe lời người khác khuyên bảo, nàng không nên đến Tây Uyển?
Nghĩ đến đây, Trần Tú Cẩm lắc đầu, cảm thấy hiện tại còn chưa phải lúc lùi bước.
Tiết Dung vẫn chưa làm nàng bị thương.
Dường như đáp lại nhớ mong của Trần Tú Cẩm, Tiết Dung đứng bên ngoài gõ cửa sổ phòng nàng, cũng may không có ý vào thăm.
Trần Tú Cẩm tập mãi thành thói quen, đổi tư thế ngồi, thất thần nghĩ: “Đều là nữ tử, tại sao thể lực Tiết nương tử lại khỏe như vậy, mấy ngày không ăn cơm vẫn có tinh thần, còn có sức nổi điên.”
Một lát sau, nàng nghĩ: “Tiết nương tử là nữ tử xinh đẹp, rốt cuộc đã trải qua chuyện gì mới biến thành như vậy? Người nhà đâu? Bạn bè đâu? Vì sao không ai chăm sóc nàng ấy?”