Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 23

Ngay sau đó, cách một cánh cửa, giọng Tiết Dung gần trong gang tấc.

“Sao lại là cửa?”

Trần Tú Cẩm cứng người. Nàng không ngờ Tiết Dung tìm tới gian phía Đông nhanh như vậy.

Cửa gỗ yếu ớt phát ra tiếng rung “Kẽo kẹt”, không thể chịu lực kéo bên ngoài. Cũng may then cửa đủ rắn chắc, vững chắc cài trên cửa, trong khoảng thời gian ngắn không thể mở.

Tiết Dung đứng ngoài cửa không ngừng đập cánh cửa, mệt mỏi nói: “Thả ta ra ngoài.”

Y hoàn toàn quên mất hiện giờ đang ở phương nào, lòng tràn đầy ý nghĩ mở cánh cửa này ra, đi xa chút, xa thêm chút nữa.

Trần Tú Cẩm nắm chặt gậy gỗ trong tay, lùi cách xa cửa, đồng thời tự hỏi nên làm gì bây giờ.

Đột nhiên, nàng nghe được một tiếng động rất nhỏ, phát ra từ cửa sổ, hình như có thứ gì đứt gãy.

Trần Tú Cẩm đột nhiên nhớ tới cửa sổ đã hỏng, nơi này lâu năm chưa tu sửa, bản lề chống đỡ cửa sổ sớm đã rỉ sắt cũ nát, không chịu được gánh nặng, không thể chịu đựng được trận va chạm này.

Cửa gỗ lung lay sắp đổ, lần nữa phát ra tiếng “két”, hai mảnh bản lề rơi trên mặt đất.

Ngay sau đó, khung cửa rơi ra, đổ ầm vào trong phòng.

“Rầm” một tiếng, bụi mù tung bay.

Ánh trăng chiếu vào phòng, bóng dáng Tiết Dung đổ trên mặt đất, có cảm giác áp bách. Y dẫm lên cửa gỗ, thong thả đi vào phòng, trong tay cầm chuôi đao Trần Tú Cẩm từng thấy qua, tầm mắt đảo quanh trong phoòng.

“Hửm?”

Tiết Dung nghi hoặc, rõ ràng đã mở ra cánh cửa cản đường, lại có thêm vách tường kiên cố nữa, khó tránh thất vọng.

Y chưa từ bỏ ý định, đi lại trong phòng vài bước, không thấy đường đi ra ngoài, có chút tức giận, ném thanh đao xuống bên chân ghế dựa phát tiết bất mãn.

Ở cách đó không xa, Trần Tú Cẩm nín thở giấu bản thân trong góc tường, chỉ nghe được tiếng tim đập.

Tiết Dung lướt qua người nàng, lưỡi đao phản quang hình bóng nàng.

Đáng mừng ở chỗ trong phòng chưa thắp nến, chung quanh tối tăm, đầu óc Tiết Dung lại không thanh tỉnh, không chú ý tới còn có một người khác.

Thật lâu sau, Tiết Dung nhận ra y đi vào ngõ cụt, xoay người rời phòng.

Trái tim treo trên cổ của Trần Tú Cẩm chậm rãi rơi xuống, lực đạo siết gậy gỗ lơi lỏng vài phần, không biết từ khi nào lòng bàn tay đổ một lớp mồ hôi mỏng.

Nàng xoa hai chân tê dại, dần bình tĩnh.

Thực mau, trong đình viện lại vang lên tiếng bước chân của Tiết Dung. Giọng nói nỉ non chợt cao chợt thấp, đứt quãng truyền vào trong tai Trần Tú Cẩm, mang theo bất an, nôn nóng và van xin.

Trong thời khắc này, trong đầu Trần Tú Cẩm sinh ra một tia nghi hoặc.

Tiết nương tử điên thật sao?

Hồi còn trong thôn, Trần Tú Cẩm từng gặp qua không ít kẻ điên, những người đó si ngốc, hoặc là cuồng bạo không nói lý, tóm lại rất khó giao tiếp.

Nhưng Tiết Dung không giống.

Nghe bọn hộ vệ nói phần lớn thời gian đều bình thường, dù lúc “Phát bệnh” cũng khác với những kẻ điên đó. Giống bị bóng đè hơn, bị nhốt ở một nơi xa lạ, muốn thoát ra.