Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 22

Tiết Dung nổi điên không ngừng lướt qua mọi thứ trong viện, thanh đao chém vào thân cây, vách tường còn có cục đá, không hề có tiết tấu.

Nhờ đó Trần Tú Cẩm mới biết vết xước loang lổ trong viện từ đâu ra.

“Ở nơi nào… đây là đâu?”

Tiết Dung chợt mở miệng, chất giọng lãnh đạm khàn khàn kèm theo nghi hoặc, tựa như đang lẩm bẩm một mình.

Bước đi thong thả, rảo bước trong Tây Uyển, nền đá bám rêu xanh có thêm nhiều dấu vết sâu cạn không đồng nhất.

“Keng” một tiếng, trường đao chém thân cây ngô đồng, cành lá chấn động rào rạt rơi xuống, rơi trên người Tiết Dung. Y không để ý, thất vọng nói: “Không đúng. Không phải nơi này.”

Cặp mắt ngoài cái lỗ cửa sổ giấy như đang tìm thứ gì, lướt qua cây ngô đồng, cuối cùng dừng ở cổng viện cách đó không xa, đột nhiên lộ ra nét mặt non nớt của trẻ thơ.

Tiết Dung bước nhanh đi đến cổng Tây Uyển, đẩy cửa gỗ nặng trịch.

Xiềng xích quấn quanh đong đưa, chỉ chừa ra một khe hở nhỏ.

Y ném đao xuống đất, hai tay đập mạnh cánh cổng, còn vươn tay qua khe hở, nhẹ giọng gọi: “Mở ra… Mau mở ra.”

Ngoài cửa không có kẻ nào đáp lại, bầu không khí tĩnh mịch.

Trần Tú Cẩm dựa vào cửa sổ, nghe tiếng gọi cách đó không xa của Tiết Dung, giọng nói kia không lạnh ngắt như ngày thường, mang theo một tia đau thương, như đang cầu xin.

Lọt vào trong tai, phần bi thương kia dường như lây sang nàng, l*иg ngực chợt đau.

Hóa ra đây là bộ dáng “Tiết nương tử” nổi điên.

Hung ác, nguy hiểm, rồi lại mờ mịt.

Trần Tú Cẩm thu ánh mắt, nhẹ chân rời cửa sổ, không biết nên làm gì.

Nàng có thể làm gì đây?

Nghĩ tới nghĩ lui, Trần Tú Cẩm quyết định không ra cửa, nếu không cẩn thận kí©h thí©ɧ Tiết Dung, sẽ biến khéo thành vụng.

Nàng tìm một cây gậy gỗ, cầm trong tay dùng để phòng thân, tăng thêm cảm giác an toàn.

Dưới tình huống này, Trần Tú Cẩm không thể tĩnh tâm thêu thùa, tìm một cái ghế, ngồi ở góc tường, ngồi đúng chỗ trên đỉnh đầu vỡ ngói.

Xuyên qua cái ô nhỏ, nàng thấy màn đêm dần buông xuống, tinh tú đầy trời.

Có lẽ bởi vì không có việc gì để làm, Trần Tú Cẩm ngẩng đầu, tâm tư trôi dạt đến phương xa.

Rất nhiều năm trước, Trần Tú Cẩm cũng từng gặp chuyện tương tự, ở vùng ngoại ô hoang vu, vừa ngóng nhìn ánh trăng vừa cảnh giác xung quanh có khả năng xuất hiện dã thú nguy hiểm.

Tiết Dung cũng coi như “Dã thú” hung hãn số một không có số hai của Diệp phủ, tới mức mỗi người đều bất an.

Nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp lại âm trầm kia, Trần Tú Cẩm nhịn không được cong khóe miệng, thả lỏng chút.

Đợi tỉnh táo lại, Trần Tú Cẩm bỗng nhiên phát hiện tiếng cầu xin, tiếng gõ cửa bên ngoài, không biết đã biến mất khi nào.

Trăng tròn sáng ngời treo trên cao, ánh trăng chiếu xuống đình viện, vô cùng yên tĩnh.

Không đợi Trần Tú Cẩm đứng dậy quan sát tình huống, tiếng vang truyền vào tai nàng giống như thiên lôi đinh tai nhức óc, khiến trái tim nàng treo lên.