Trần Tú Cẩm nhìn ra tên họ Thường không thích công việc trông coi Tây Uyển. Nghĩ nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cho nên không để ý tới lời thỉnh cầu của nàng.
Tình hình trước mắt không ổn, nàng không muốn cãi cọ, mặt không đổi sắc nói: “Nói như ngươi chính là ngươi và ta lưu lạc đến đây đều coi như xui xẻo, cũng coi như cùng chung cảnh ngộ. Xin hỏi, Tây Uyển trước kia có xảy ra chuyện tương tự như này không?”
Thường hộ vệ cũng cảm thấy chính mình ăn nói quá quắt, không tình nguyện nói: “Kẻ điên thường xuyên tự hành hạ mình, không phải chuyện hiếm lạ, chỉ cần không chết là được, chúng tiểu nhân cũng lười quản.”
“Tự hành hạ mình…”
Trần Tú Cẩm nghĩ đến lần trước nhìn thấy thanh đao dính vết máu.
Một hộ vệ khác nói: “Cho dù Tiết nương tử có nổi điên thật cũng không phải chuyện lớn, cùng lắm là ăn nói mê sảng, đập vài món đồ. Ngài lo trốn kỹ, chờ nàng ta điên đủ rồi là được.”
Trần Tú Cẩm nhíu mày: “Chẳng lẽ để mặc nàng ấy? Không còn cách nào ư?”
“Ai dám quản chứ? Lần trước có người xen vào, muốn cướp thanh đao trong tay Tiết nương tử, kết quả bị cắt một nhát thật dài, dọa chết người! Khuyên ngài đừng bao đồng. Mỗi lần nổi điên chỉ hai, ba ngày rồi an tĩnh, đừng để ý tới.”
Không đợi Trần Tú Cẩm hỏi tiếp, họ Thường mất kiên nhẫn nói: “Chút chuyện nhỏ này, thỉnh ngài bớt tìm chúng tiểu nhân. Ngài là người của công tử, nếu có tin đồn nhảm nhí truyền ra ngoài thì không hay.”
Cửa gỗ đột nhiên đóng lại, tiếng xiềng xích vang lên, lại khóa.
Trần Tú Cẩm lùi vài bước, nhìn về phía cây ngô đồng, mảnh sứ vỡ còn ở nơi đó, nàng chưa dọn.
Chẳng lẽ là nàng buồn lo vô cớ sao?
Trần Tú Cẩm lại nhìn phòng ngủ chính, đứng dưới bậc thang thật lâu, cuối cùng vẫn không mở miệng quan tâm, trở lại gian phòng phía Đông, cẩn thận đóng chốt cửa.
Không biết qua bao lâu, Trần Tú Cẩm ngồi trên giường cúi đầu thêu thùa, đột nhiên bị tiếng vang bên ngoài truyền vào khiến thân thể run lên.
Kim thêu bén nhón đâm thủng đầu ngón tay, truyền đến cơn đau nhỏ.
Nàng vỗ l*иg ngực an ủi trái tim nhảy lên, buông kim thêu, đi đến bên cửa sổ, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn vào sân.
Giờ này khắc này, mặt trời đã nghiêng về phía tây, màu đỏ thẫm phía chân trời, ánh mặt trời mờ nhạt rơi xuống như một lớp sa mỏng ánh kim bao phủ toàn bộ Tây Uyển.
Trần Tú Cẩm híp mắt, đầu tiên là nhìn về phía phòng ngủ chính, tiếng vang vừa rồi phát ra từ nơi đó.
Cửa phòng mở toang ra, cửa gỗ đong đưa, không thấy bóng dáng Tiết Dung bên trong.
Ngay sau đó, Trần Tú Cẩm nghe được tiếng đánh liên tiếp, hoặc là nói tiếng chém, cùng với tiếng “Sàn sạt” của nhánh cây gãy lướt qua bụi cỏ, không ngừng truyền vào trong tai.
Theo tiếng nhìn lại, nàng thấy một bóng người tóc tai rối bù đi loạn trong viện. Cách cửa sổ giấy mỏng, cái bóng kia hết sức mơ hồ, tăng thêm vài phần xa cách, vài phần yêu dị, như yêu tinh hoang dã.