Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 20

Nàng nhớ đêm qua có tiếng động mơ hồ, nghi là bị gió thổi rơi xuống. Nghĩ lại thấy không đúng, mấy chậy hoa khác đều nguyên vẹn, sao chỉ có chậu hoa đỏ gặp hoạ? Hay Tây Uyển có mèo hoang?

Không phải chuyện lớn nên Trần Tú Cẩm không nghĩ nhiều, chỉ tiếc hoa của nàng “Hương tiêu ngọc vẫn”. Nàng thở dài tìm cây chổi, dọn chậu hoa vỡ, tránh người khác giẫm trúng.

Lúc này nàng mới chú ý tới có mấy mảnh sứ dính vết máu màu đỏ sậm, không khỏi nhíu mày cảnh giác.

Trần Tú Cẩm quay đầu lại nhìn về phía phòng ngủ chính đóng chặt cửa.

Trong phòng âm u không chút ánh sáng, sắc mặt Tiết Dung tái nhợt cuộn tròn trong góc, trước mắt hiện ra cánh hoa đỏ.

Trán đập lên vách tường, dần dần tăng sức, muốn đuổi màu đỏ tươi kia ra khỏi đầu óc.

Nhưng càng để ý, ký ức càng rõ ràng.

Tiết Dung nhìn rèm vải bị gió thổi lay động, dường như nhớ tới chuyện gì, nhắm chặt hai mắt.

Trong lúc hoảng hốt, y đặt chân trong cung điện xa xăm, lụa đỏ tung bay, không ngừng quấn quanh, mặt đất rãi đầy cánh hoa đỏ, đỏ tươi như máu.

Trong phòng yên tĩnh, Tiết Dung nghe được một âm thanh, giọng nói vô hồn: “Đóng cửa lại.”

Là ai? Đầu đau muốn nứt ra, trên trán không ngừng chảy mồ hôi lạnh, hơi thở trở nên dồn dập.

Hai tay buông lõng sờ soạng lung tung, cầm lên trường đao. Dù bị lưỡi đao sắc bén cứa vào da thịt, vết máu loang lổ, cũng không đau đớn.

Tiết Dung cắn chặt khớp hàm, đỡ tường bò dậy.

Hiện tại, y chỉ nghĩ dùng thanh đao trong tay lau đi toàn bộ máu, gạt bỏ mệnh lệnh kia.

Trần Tú Cẩm thấy không ổn nhưng không có tới gần phòng ngủ chính, mà cẩn thận gõ cổng chính, muốn bàn bạc việc này với Thạch hộ vệ.

Qua buổi trưa, ngoài Tây Uyển truyền đến tiếng vang, khoá cửa rơi xuống, ngoài kẹt cửa không phải hai hộ vệ quen thuộc.

Bởi vì trong phủ thiếu người, hai người đó võ công cao bị gọi đi làm việc, để vài tên hộ vệ khác tạm thời thay thế bọn họ trông coi Tây Uyển.

Thấy Trần Tú Cẩm gõ hơn nửa ngày, người nọ không kiên nhẫn hỏi: “Ngài lại có chuyện gì?”

Trần Tú Cẩm kiên nhẫn giải thích, nói nàng thấy trong viện có vết máu, không biết từ đâu ra, muốn bọn họ vào sân điều tra một phen.

Khuôn mặt hộ vệ kháng cự, ghét bỏ Tây Uyển đen đủi, đứng ngoài cửa không nhúc nhích, thoái thác: “Viện này nhiều rắn, nói không chừng có mèo hoang tới bắt chuột, có vết máu là chuyện bình thường, không phải sao? Ngài đừng làm khó chúng tiểu nhân!”

Trần Tú Cẩm nhẫn nại nói: “Lỡ Tiết nương tử xảy ra chuyện gì, ta thấy sắc mặt nàng ấy không tốt, lại không ăn cơm…”

“Tiết nương tử?” Hộ vệ cười khinh miệt: “Có ai không biết vị bên trong là người điên, xưa nay chỉ có nàng ta hại người khác thôi. Rảnh rỗi thì lo nghĩ khi nào bản thân có thể rời nơi này.”

Một hộ vệ khác cảm thấy lời này quá đáng, xấu hổ ho khụ khụ, vỗ vai đối phương, nhắc nhở: “Thường huynh đệ, đừng quên lễ nghĩa.”

Họ Thường không thèm để ý, nói: “Sợ cái gì? Đều đến nơi quỷ quái này rồi, còn có ngày xuất đầu sao? Ta đúng là xui xẻo”