Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 2: Giống một làn gió nhẹ

Ban đầu Diệp Văn Hoán bởi vì thương tiếc nên đặc biệt quan tâm, mỗi ngày đều phái người đến thăm hỏi. Nhưng ngày vui chẳng kéo dài bao lâu, hứng thú của Diệp Văn Hoán chỉ kéo dài nửa tháng, thấy bệnh tình Trần Tú Cẩm không có chuyển biến tốt, thái độ dần nguội lạnh.

Khi có thêm một thϊếp mới bước vào cửa, nô tỳ ở Thanh La Trai đều ý thức công tử sẽ không đến nữa.

Lục Anh còn muốn khuyên nhủ nhưng thấy Trần Tú Cẩm đã tháo trâm cài lên giường, đành dẫn mọi người lui xuống.

Chẳng mấy chốc, trong phòng hoàn toàn an tĩnh, tiếng ầm ĩ ngoài cửa sổ cũng dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng chim hót líu lo.

Trong bóng tối, Trần Tú Cẩm mở to đôi mắt trong veo, hồi tưởng những chuyện xảy ra trong ngày.

Đùng như lời Lục Anh nói, Diệp Văn Hoán là kẻ có mới nới cũ. Tiểu thϊếp ốm yếu không thể hầu hạ như nàng sẽ bị bỏ rơi.

Nghe nói khoảng hai năm trước, Diệp Văn Hoán từng cho mấy thϊếp thất không thích ra khỏi phủ, còn ban tặng không ít bạc và vườn đất, cũng coi là hành xử chu toàn, đến nơi đến chốn.

Vậy khi nào đến lượt nàng?

Trần Tú Cẩm nhắm mắt lại, sung sướиɠ nghĩ thầm nếu có thể rời đi, không uổng công nàng biến thân thể thành cái dạng này.

Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Tú Cẩm đang trang điểm thì nghe bên ngoài Thanh La Trai truyền tới tiếng ồn ào.

Lục Anh vội vàng chạy vào, hô to: “Hồ nương tử muốn gặp người, còn mang theo mấy cái rương, nói là lễ gặp mặt. Chúng nô tỳ không ngăn được…”

Vừa nói xong, cửa viện bị đẩy ra, bảy tám thị nữ ùa vào trong viện, khí thế hùng hồn.

Nha hoàn cầm đầu nhìn thấy Trần Tú Cẩm, cười nói: “Nô tỳ Tụng Vũ, xin thỉnh an Trần nương tử. Hồ nương tử mới đến, mang theo chút lễ vật đến tặng nương tử, mong nương tử nhận cho.”

Nói xong, nàng lui sang bên cạnh người phía sau, thái độ cung kính.

Ánh mắt Trần Tú Cẩm dõi theo, thấy rõ nữ tử mặc váy dài màu hồng cánh sen, trang điểm lộng lẫy. Đúng là Hồ Diệu Liên, người đang nhận được sủng ái, nổi bật trong nhiều ngày qua.

Hồ Diệu Liên cũng đang đánh giá Trần Tú Cẩm, ánh mắt không hề che giấu.

Thời tiết giữa xuân mát mẻ, nữ quyến các viện đều thay váy áo mỏng. Trần Tú Cẩm lại khoác áo bông, quần áo trang sức đều đơn giản, không màu mè.

Không giống một đóa hoa rực rỡ trong hậu viện mà càng giống một làn gió nhẹ.

Trong mắt Hồ Diệu Liên lộ vẻ khinh thường, mỉm cười nói: “Vị này chính là Trần tỷ tỷ đúng không? Diệu Liên đến không khéo, quấy rầy rồi. Chỉ là Diệu Liên nóng vội, muốn nhanh chóng kết giao với các tỷ tỷ trong phủ.”