Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 19

Tiết Dung cầm một cái bánh, im lặng một lát, ngẩng đầu nhìn bầu trời vuông vức, nhẹ giọng hỏi: “Ta là người điên, ngươi không biết sao?”

Sâu trong giọng nói lạnh nhạt lộ ra một chút nghi hoặc.

Trần Tú Cẩm thấy thái độ Tiết Dung hòa hoãn hơn trước, cười trả lời: “Rất nhiều người nói với ta, nhưng ta tin tưởng mắt mình hơn. Kẻ điên sẽ không cứu ta.”

“Ngươi cảm thấy ta cứu ngươi?” Như nghe được chuyện cười, Tiết Dung nói: “Ngươi không nên tới nơi này, nếu ngươi không đến Tây Uyển sẽ không gặp nguy hiểm. Đám hộ vệ không phải đã nói với ngươi rồi sao? Ta là kẻ mang lại xui xẻo.”

“Vậy nương tử có nghe bọn họ nhắc đến ta? Lục Anh không nói với ta, ta cũng biết rất nhiều người ở hậu viện đều đang mắng ta là ma ốm đen đủi, mới bị công tử ruồng rẫy đến Tây Uyển.”

Trần Tú Cẩm nhẹ nhàng cười, hỏi: “Tiết nương tử cảm thấy các nàng nói đúng ư?”

Tiết Dung không trả lời.

Ánh mắt y lại lần nữa đặt lên người Trần Tú Cẩm. Trước đó đánh giá khinh suất, lần này y đặc biệt nghiêm túc, muốn xuyên thấu qua bề ngoài nhìn thấu nội tâm Trần Tú Cẩm.

Trần Tú Cẩm cảm giác được lúc này Tiết Dung thật sự đặt nàng ở trong mắt.

“Cho nên, ngươi cho rằng ta và ngươi cùng chung cảnh ngộ, cho nên thương hại ta?”

Tiết Dung bỗng nhiên nói một câu ngoài dự đoán của Trần Tú Cẩm.

Nàng lập tức nhận ra Tiết Dung hiểu sai ý nàng, giải thích: “Đương nhiên không phải, ta…”

“Ta không cần kiểu an ủi nực cười này.”

Tiết Dung nhìn điểm tâm trong tay, ngón tay vê nhẹ, mảnh vụn rơi xuống. Y buông tay, điểm tâm rơi xuống đất, lấm bụi đất.

Ngay sau đó, bó ngọc lan cũng bị vứt mạnh.

Tiết Dung lạnh nhạt nói: “Nếu còn dây dưa không dứt, ta sẽ gϊếŧ ngươi. Đây là lần cảnh cáo cuối cùng.”

Trần Tú Cẩm nhìn bóng dáng Tiết Dung không chút do dự rời đi, thở dài.

Thật khó ở chung.

“Cũng đúng, trên thế gian nào có chuyện dễ dàng.” Trần Tú Cẩm nhặt đóa lan dưới đất, lẩm bẩm: “Xem ra hôm nay quá nóng vội, vẫn nên nước chảy đá mòn.”

Đêm đó, Trần Tú Cẩm trở về phòng nghỉ ngơi rất sớm, ánh trăng phủ kín khoảng sân, yên tĩnh an nhàn.

Đến khi gian phòng phía Đông thổi tắt ngọn nến, không còn tiếng vang, cửa phòng ngủ chính mới chậm rãi mở ra.

Tiết Dung không có ngủ. Khuôn mặt vô cảm đi đến trong sân, ánh mắt dừng trên điểm tâm rơi trên mặt đất, không biết suy nghĩ cái gì.

Hoa ngọc lan cắm vào bình hoa, đặt trên bàn đá dưới cây ngô đồng.

Tiết Dung đến gần mới biết dưới tàng cây đặt mười mấy chậu đủ loại hoa, đặt ngay ngắn sát nhau.

Đứng yên thật lâu, Tiết Dung vươn tay, muốn đυ.ng vào cánh hoa ngọc lan, đuôi mắt đột nhiên khác thường.

Y dừng lại.

Sâu bên trong chậu hoa cỏ, một gốc cây nở cánh hoa màu đỏ kiều diễm, tắm nắng dưới ánh trăng.

Trong một khoảnh khắc, sắc mặt Tiết Dung thay đổi.

-

Ngày hôm sau, Trần Tú Cẩm rời giường phát hiện quanh gốc ngô đồng lộn xộn, một chậu hoa ngã trên mặt đất, cành lá đứt gãy, cánh hoa rơi rụng chôn dưới bùn đất.